Chương 55: Mặc xong quần áo thì không nhận nợ
Tổ An suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở:
"Đúng, nhớ kỹ chuyện này tuyệt đối không được nói cho người trong phủ."
Thành Thủ Bình vỗ ngực bảo đảm:
"Cô gia, ngươi quên tên ta rồi à? Ta là Thành Thủ Bình kín như bưng đấy."
Tổ An nhướng mày, sao ẩn ẩn có một loại dự cảm chẳng lành?
"Ngươi đi trước nghe ngóng đi, ta nghỉ ngơi chút. Đúng rồi, đi nhớ đánh cho ta một chậu nước rửa mặt."
Tổ An phất tay đuổi hắn đi, nghĩ đến vừa nãy ở chỗ Mai Hoa Thập Tam kiếm được một đợt nộ khí giá trị, rửa mặt xong lại rút chút phần thưởng, chẳng phải đắc ý sao?
"Nhìn ra được tâm tình ngươi không tệ."
Một giọng nói già nua khô khốc đột nhiên vang lên.
Tổ An giật mình, quay đầu lại phát hiện Mễ lão đầu đã xuất hiện sau lưng, nhịn không được càu nhàu:
"Ngài sao bước đi không tiếng động vậy? Người dọa người muốn hù chết người đó."
Mễ lão đầu không phản ứng đến hắn, mà tự mình hỏi:
"Hôm nay không trốn học đấy à?"
"Ngài dặn dò rồi, ta nào dám."
Nhìn khóe mắt đối phương để lộ ra thần sắc, Tổ An phảng phất có một loại cảm giác, hôm nay hắn mà trốn học thật thì chắc chắn sẽ có kết cục không khác gì Mai Hoa Thập Tam.
"Vậy thì tốt,"
Mễ lão đầu thâm trầm gượng cười hai tiếng,
"Nhận biết Vi Hoằng Đức chưa?"
Tổ An thấy mà rùng mình, thầm nghĩ ngài vẫn là đừng cười thì hơn, quái dị dọa người:
"Còn chưa ạ."
Thấy mày đối phương nhíu lại, hắn vội vàng bổ sung:
"Nhưng ta biết đệ đệ hắn."
"Hắn còn có đệ đệ ư?"
Mễ lão đầu có chút mờ mịt.
"Đúng, đệ đệ hắn tên Vi Tác..."
Tổ An đại khái miêu tả một chút.
"Không ngờ hắn những năm này lại sinh con trai, hắc hắc, thời gian ngược lại là qua được thật dễ chịu."
Mễ lão đầu lẩm bẩm.
Tổ An sững sờ:
"Ngài nói gì ạ?"
"Không có gì,"
Mễ lão đầu lắc đầu, tiện tay ném cho hắn một túi bạc,
"Chút tiền này cầm lấy, mời hai anh em họ kia ăn chơi phóng túng một phen, rút ngắn quan hệ với bọn họ."
Tổ An hỏi dò:
"Không biết tiếp cận bọn họ để làm gì vậy? Ngài có thể tiết lộ chút không, ta cũng tốt sớm có chút mục tiêu."
Mễ lão đầu lộ ra một nụ cười hãi người:
"Ngươi về sau tự nhiên sẽ biết."
Nói xong, lão run rẩy rời đi.
Tổ An ngơ ngác, thầm nghĩ chẳng lẽ ngài muốn ta đi trộm cái gì 《 Tứ Thập Nhị Chương Kinh 》?
Lặng lẽ đếm bạc trong túi, phát hiện chừng một trăm lượng, Tổ An không khỏi hiếu kỳ, một lão nông dân trồng hoa trong phủ, làm sao có nhiều tiền như vậy?
Tổ An lắc đầu, không nghĩ đến những thứ này, mà dồn sự chú ý vào việc rút thưởng, hắn tính toán, buổi chiều rút xong thưởng còn lại 54 điểm nộ khí giá trị, hiện tại tổng cộng có 7000... À không đúng, tổng cộng 8305 điểm nộ khí giá trị.
Vừa rồi trong thời gian ngắn, Mai Hoa Thập Tam một người đã cống hiến hơn tám nghìn điểm.
Tổ An lại có chút không vừa ý, bắt một người thì kém xa bắt một đám người, chỉ mong dạng nhân vật phản diện nhiều thêm chút nữa.
Nghiêm túc có cảm giác nghi thức rửa mặt xong, Tổ An đang muốn bắt đầu rút thưởng thì bỗng có gã sai vặt chạy tới bẩm báo:
"Cô gia, lão gia phu nhân gọi ngươi qua đó."
Tổ An giật mình, chẳng lẽ bọn họ biết mình dẫn Sở Hoàn Chiêu đi chơi bời?
Đầy nghi ngờ theo gã sai vặt một đường quay tới quay lui trong phủ, Tổ An thậm chí hoài nghi gia hỏa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền