Chương 3170 : Mượn đường (2)
- Muốn đi Quản Tử thành, phải qua khu vực quân Minh kiểm soát, bọn chúng sao dễ dàng thả chúng ta đi, nếu chúng có ác ý, thừa cơ tập kích thì sao?
Một viên tướng khác lo lắng nói.
Chúc Nhược Phàm cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Đúng vậy, hắn không thể dẫn thuộc hạ đầy phẫn hận đi bờ bắc, nếu đi bờ bắc, rất dễ gây ra xung đột quy mô lớn. Đi Quản Tử thành, rồi đến Thương Châu, dường như là lựa chọn duy nhất của hắn.
Nhưng lựa chọn con đường này, hậu quả là hắn sẽ dùng binh ép triều đình thừa nhận hành động của hắn là có lý, bất đắc dĩ. Sau này, hắn sẽ cực kỳ dựa vào quân đội, nếu không, triều đình muốn thu phục hắn dễ như trở bàn tay.
Nói thẳng ra, chỉ cần hắn đặt chân đến Lam Châu, dù hắn có muốn hay không, cũng sẽ hình thành thế lực cát cứ. Dù hắn không muốn, các tướng lĩnh dưới quyền hắn cũng sẽ đẩy hắn làm vậy, bởi vì nếu hắn ngã xuống, kế tiếp là bọn họ.
Nhưng còn cách nào tốt hơn để giải quyết nguy cơ trước mắt? Đi bờ bắc, có thể gây nội chiến quân Tề, ở lại đây, quân tâm tan rã, chỉ sợ lập tức sụp đổ.
- Chúng ta đi Quản Tử thành trước, ta sẽ phái người thương lượng với quân Minh, chúng sẽ thả chúng ta đi.
Chúc Nhược Phàm hít sâu một hơi, nhìn các tướng lĩnh.
- Các vị, từ nay về sau, chúng ta đi con đường không lối về.
- Nguyện theo tướng quân, bảo vệ quê hương, bảo vệ người thân.
Các tướng lĩnh chắp tay, họ không nói bảo vệ Đại Tề, Chúc Nhược Phàm thầm thở dài, không nói gì.
Bờ nam rơi vào yên tĩnh quỷ dị, khiến Từ Tuấn Sinh ở bờ bắc vô cùng kinh ngạc. Hắn không biết bờ nam xảy ra chuyện gì, quân Minh lại không tấn công quy mô lớn vào thành nam. Cho đến khi quan quân hắn phái đi dò la tin tức, ngay cả mặt Chúc Nhược Phàm cũng không thấy, bị đuổi trở về, Từ Tuấn Sinh biết vấn đề nghiêm trọng rồi.
Lúc Từ Tuấn Sinh kinh nghi bất định, hai vị đại tướng quân Minh cũng do dự, họ không ngờ kế sách tạm thời lại có tác dụng, nhưng hậu quả lại ngoài dự liệu, Chúc Nhược Phàm lại muốn mượn đường đi Quản Tử thành, mà qua Quản Tử thành là Lam Châu.
Dưới trướng Chúc Nhược Phàm có đến mấy vạn quân!
- Giờ quân tâm hắn đã tan rã, cần gì phải đáp ứng, tập trung binh lực đánh.
Lục Đại Viễn nói.
- Dù quân tâm hắn tan rã, vẫn có mấy vạn quân, Chúc Nhược Phàm vẫn được lòng quân, nếu đánh, cũng không thể một lần xong. Giờ nguy cơ Lai Hà đã giải quyết, binh sĩ Tề quân dù phẫn nộ, nhưng cũng không còn lo lắng phía sau. Nếu đánh nhau, chúng ta phải trả giá đắt.
- Nhưng đến Lam Châu, sau này không phải vẫn phải đánh sao?
Lục Đại Viễn nói.
Túc Thiên lắc đầu:
- Ta cảm thấy có điều khác biệt, nhưng khác ở đâu ta lại không nói ra được.
Hai người đều không có chủ ý.
Đến khi Quan Chấn đến, hai người mới thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cùng với Quan Chấn là Trần Chí Hoa.
Họ không thể quyết định, nhưng Trần Chí Hoa thì khác, hơn nữa Trần Chí Hoa là tổng chỉ huy binh mã của họ.
- Đại tướng quân đến nhanh vậy?
Túc Thiên ngạc nhiên hỏi.
- Bệ hạ đã đến Vụ Châu, ở Vụ Châu đón tết, ta nào dám chậm trễ, đương nhiên phải theo bệ hạ. Ta đến rồi, nhưng viện quân phải đợi năm sau mới đến!
Trần Chí Hoa mỉm cười nói.
…
Sắc mặt Từ Tuấn Sinh tái mét, trước mặt hắn là tên thân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền