Chương 3172 : Bộc lộ (2)
- Chúc Nhược Phàm đầu hàng các ngươi rồi?
Đinh Thanh Minh kinh ngạc hỏi.
Thạch Thư Sinh nhún vai:
- Ta không biết, nhưng Đại tướng quân đã nói vậy, chắc cũng không sai. Đinh Quận thủ, chúng ta phải đi nhanh, nếu Từ Tuấn Sinh trở về, muốn đi sẽ không dễ dàng. Hắn không ngăn được chúng ta, nhưng mang theo ngươi, chúng ta không chắc.
- Ta… ta...
Đinh Thanh Minh do dự.
- Không đi, thì chết.
Thạch Thư Sinh nhắc nhở:
- Chúng ta là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của ngươi, nếu không năm sau, hôm nay là ngày giỗ của ngươi.
- Đi!
Đinh Thanh Minh khó khăn nói ra một chữ.
- Nhưng ta còn vợ già ở trong thành.
- Từ Tuấn Sinh sẽ không làm khó một bà lão!
Thạch Thư Sinh nói:
- Ngươi đi là được.
Hắn kéo Đinh Thanh Minh đến cửa, thấy một đại hán cao lớn đứng ở đó, còn những vệ binh khác thì đứng bất động.
- May mà Từ Tuấn Sinh đã mang đi phần lớn thân binh, nếu không chúng ta không thể mang ngươi đi an toàn.
Thạch Thư Sinh cười rồi giao Đinh Thanh Minh cho Mã Báo Tử, hai người biến mất trong sân.
Ngay lúc Thạch Thư Sinh và Mã Báo Tử đưa Đinh Thanh Minh đi, Từ Tuấn Sinh đã đến cầu lớn Lai Châu, dù biết chuyến đi rất nguy hiểm, nhưng hắn vẫn phải đi.
…
Trần Chí Hoa vuốt ve bộ râu được tỉa tót gọn gàng, mỉm cười nhìn hai lão tướng:
- Cho mượn đường, sao lại không cho mượn? Để hắn đi Quản Tử thành, rồi cứ để hắn đến Nghi Châu.
Túc Thiên không đồng tình:
- Đại nguyên soái, tên này dẫn theo hai vạn quân, ung dung qua ngay trước mắt chúng ta. Cho dù hắn ở Quản Tử thành hay Nghi Châu về sau, cũng sẽ gây ra phiền toái lớn cho chúng ta. Nay hắn ta với Từ Tuấn bất hòa, tướng sĩ bất nhất, quân tâm bất ổn, há chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một để chúng ta tiêu diệt hắn, giải quyết hậu họa tiềm tàng sao? Sao lại cứ phải để lại mầm họa cho về sau?
Trần Chí Hoa hỏi:
- Nếu theo lời ngươi, ngươi thấy nếu đánh với Chúc Nhược Phàm, chúng ta có dễ dàng thắng được không?
Túc Thiên thành thật đáp:
- Điều đó khó nói. Theo lời sứ giả trở về, ý chí chiến đấu của quân Chúc Nhược Phàm vẫn rất cao. Nhưng ngoài chuyện này ra, còn giữ được bao nhiêu sức lực thì khó mà chắc chắn.
Trần Chí Hoa gật đầu:
- Đúng vậy, khó nói trước được. Đừng quên, lần này hắn được đánh trên quê nhà, binh lính phần lớn là người Lai Châu. Như vậy, chúng ta khó mà đánh bại chúng dễ dàng. Đã có cách dễ dàng hơn, hà tất lại chọn cách khó khăn?
Túc Thiên nói:
- Để hắn đi như vậy chỉ là giải quyết tạm thời, về sau vẫn còn cái gai trong mắt.
Trần Chí Hoa cười nói:
- Chưa chắc đã còn!
Túc Thiên không hiểu:
- Sao lại nói như vậy?
Lục Đại Viễn suy nghĩ rồi nói:
- Ý Đại nguyên soái là, Chúc Nhược Phàm rời Lai Châu đến Nghi Châu, sức chiến đấu chắc chắn sẽ giảm sút. Đến lúc đó, Lai Châu đã nằm trong tay chúng ta, lại toàn là người Lai Châu, chúng ta có vô số cơ hội ra tay.
Trần Chí Hoa cười lớn:
- Đó chỉ là một trong những lý do. Hai vị tướng quân, chúng ta phải nhìn xa trông rộng, đừng chỉ nhìn vào Lai Châu mà phải nghĩ đến toàn bộ lưu vực Hồng Hà. Nhiệm vụ của bệ hạ giao phó là chiếm lấy toàn bộ lưu vực Hồng Hà, chia cắt Tề quốc làm hai.
Túc Thiên chắp tay:
- Mong Đại nguyên soái nói rõ hơn.
Trần Chí Hoa nói:
- Chúc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền