ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mã Tiền Tốt

Chương 63. Tỉnh giấc

Chương 63 : Tỉnh giấc

Quách Cửu Linh cảm thấy như đã ngủ say trăm năm, hắn cố gắng mở đôi mi mắt nặng trĩu, xoay chuyển con ngươi ngưng trệ, cảnh tượng trước mắt từ mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng.

Hơi thở bỗng trở nên nặng nề, đồng tử cũng giãn rộng, vì hắn thấy trên đầu mình tung bay một lá cờ quân Đại Sở.

- Tỉnh rồi! Tỉnh rồi!

Một giọng nói như chiêng vỡ vang lên bên tai, tràn đầy vui sướng:

- Thật không ngờ y thuật của đại phu lại cao minh như vậy, đã cướp được lão già này từ Diêm Vương điện trở về.

Quách Cửu Linh quay đầu, thấy bên cạnh mình có một gã bị quấn đầy băng vải nằm đó, trông như một cái bánh chưng, đang trợn mắt nhìn hắn.

- Đây là nơi nào?

Hắn quay đầu lại, giật mình thấy trên đầu mình xuất hiện thêm mấy cái đầu, đang nhìn hắn từ trên xuống dưới với vẻ hiếu kỳ.

- Đây là doanh địa của Cảm Tử doanh biên quân Tây bộ Đại Sở.

Một giọng nói vang lên từ giữa đám người:

- Quách lão, tại hạ Chương Hiếu Chính, từng là Hiệu Úy Truy Phong doanh, chúng ta đã từng gặp nhau.

- Quân đội Sở quốc, biên quân Tây bộ!

Quách Cửu Linh lẩm bẩm.

- Ta… ta sao lại ở đây? Ta không phải đang ở Lạc Anh sơn mạch sao? Ta đã trở về rồi ư?

Nói xong, đầu hắn nghiêng xuống, lại ngất đi.

- Này, ngất đi nhanh thật!

Dã Cẩu nằm cạnh Quách Cửu Linh thán phục.

- Tuyệt vời! Tuyệt vời! Đại phu, chẳng lẽ y thuật của ngươi không tới nơi tới chốn, lão già này lại bị Diêm Vương triệu hồi đi rồi?

- Cút ra!

Một đôi tay luồn qua khe hở giữa đám người, đẩy ra, một thân ảnh gầy yếu chui vào, chính là y điên Thư Sướng. Hắn quỳ xuống, mở mí mắt Quách Cửu Linh ra xem, rồi bắt mạch, hừ một tiếng:

- Lão già này vừa nghe nói là chúng ta thuộc Cảm Tử doanh, chắc hẳn đã thả lỏng nên mới ngất đi. Không sao, để hắn ngủ một giấc ngon lành đi. Lão tử cướp người từ tay Diêm Vương, hoặc là cướp không được, hoặc là cướp được thì Diêm Vương cũng không thể triệu hồi hắn nữa.

Dã Cẩu lẩm bẩm:

- Đại phu, ngươi cứ nói như vậy, nhất định là đã đắc tội với Diêm Vương rồi, cẩn thận ngày nào đó hắn sẽ trị tội ngươi. Ta đoán khi ngươi đến nơi đó, nhất định sẽ phải trải qua trăm cay nghìn đắng, mười tám tầng địa ngục đã dành sẵn một chỗ cho ngươi rồi.

- Bốp!

Một miếng cao dán bay tới, Dã Cẩu đã sớm phòng bị, vừa dứt lời đã bịt miệng lại, miếng cao dán đập trúng tay hắn. Hắn giơ tay lên, cười hềnh hệch:

- Chiêu này ta đã sớm phòng bị, ngươi ám toán… bốp… á...

- Đúng là nên thu thập ngươi, ngươi có giỏi cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của lão tử.

Thư Sướng vỗ tay, khinh miệt liếc nhìn Dã Cẩu.

- Đại phu, lão già này khi nào tỉnh dậy? Ta còn muốn hỏi hắn vài điều!

Tiểu Miêu kéo tay áo Thư Sướng, hỏi.

- Tên này đã thả lỏng, chắc là ngủ đến sáng mai, ngày mai hỏi cũng được.

- Không thể đánh thức hắn ngay bây giờ sao?

- Ta đã vất vả lắm mới cứu sống hắn, ngươi không muốn hắn đi báo danh ngay lập tức chứ?

Thư Sướng giơ hai tay lên.

- Hơn nữa, bây giờ hỏi ra được gì thì ngươi cũng làm gì được? Quân Tần vẫn còn ở dưới chân núi, chẳng lẽ ngươi muốn dẫn Cảm Tử doanh vào Lạc Anh sơn mạch nữa sao?

Tiểu Miêu thở dài, quay người, buồn bã rời đi.

Trên núi dần yên tĩnh lại. Thư Sướng nằm cách hai bệnh nhân không xa, ở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip