ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mã Tiền Tốt

Chương 73. Nỗi đau trong lòng

Chương 73 : Nỗi đau trong lòng

Trên Mạo Nhi sơn, trận địa vẫn còn, nhưng chỉ đóng một tiểu đội duy trì cảnh giới; dưới Mạo Nhi sơn, mọc lên những doanh trại quân sự rộng lớn. Quân đội Tây Tần, sau khi thu được khoản bồi thường như ý, đã rút lui mấy ngày.

Cảm Tử doanh cũng xuống núi, dùng chính những cây gỗ đã chặt hạ trước đó để xây dựng doanh trại của mình. Tất nhiên, họ vẫn giữ vững truyền thống cũ của Cảm Tử doanh: không hàng rào, không chiến hào, không vọng lâu, chỉ có vô số cạm bẫy cơ quan ẩn giấu.

Hiện giờ, bọn họ như những đứa trẻ mồ côi, không người thân, không người yêu thương. Biên quân Tây Bộ toàn quân bị diệt, bọn họ là những người sống sót duy nhất.

Hệ thống quận binh và chính phủ trong thành không thuộc về bọn họ, mà bọn họ cũng chẳng muốn quan tâm đến những kẻ đó. Họ cứ như vậy đóng quân ngoài thành. May mà lương thảo Trình Bình Chi cung cấp trước đó vẫn đủ dùng, không đến nỗi phải đói khổ.

Cửa thành tuy đã mở, nhưng quân lính vẫn duy trì cảnh giới. Dĩ nhiên, giờ đây họ không còn cảnh giác quân Tây Tần quay trở lại, mà là giám sát Cảm Tử doanh.

- Gần như chỉ vậy thôi.

Thư Sướng buông cổ tay Quách Cửu Linh ra, nhìn hắn nói:

- Nguyên khí ngươi tổn thương nặng, muốn khôi phục thân thủ Cửu cấp như xưa là không thể, cảnh giới của ngươi ít nhất phải giảm xuống phân nửa. Ta đã tận lực rồi.

Quách Cửu Linh nằm trên giường, vẻ mặt ung dung, mỉm cười chắp tay:

- Đa tạ Thư đại phu, ta đã thấy đủ rồi. Thật ra, ta cũng không ngờ còn có thể giữ được mạng sống. Võ công có hay không cũng chẳng sao, ta cũng đã lớn tuổi rồi, không có võ công này, về sau có thể an hưởng tuổi già ở nhà, không cần chạy đông chạy tây nữa.

- Ngươi thật ung dung tự tại.

Thư Sướng cười:

- Nhưng ngươi cũng nên biết đủ, may mà Tây Tần đưa ngươi đến Cảm Tử doanh chứ không phải đưa vào thành. Nếu đưa ngươi vào thành, mạng ngươi khó giữ.

- Ngươi đúng là đại phu giỏi nhất ta từng gặp, hơn hẳn những ngự y ở Thượng Kinh.

Quách Cửu Linh liên tục gật đầu.

- Không không không, mỗi người một sở trường.

Thư Sướng cười ha hả:

- Quách lão, ngươi đã giữ được mạng sống, còn ở đây làm gì? Sao không trở về thành?

- Không về nữa, ở đây thoải mái hơn. Trong thành, ngột ngạt quá.

Quách Cửu Linh lắc đầu.

- Thích ở đây thì cứ ở, nhưng ta nhắc ngươi, không chừng có người tìm ngươi gây phiền toái.

Thư Sướng cười ha hả, vung tay, đi ra ngoài.

- Có người tìm ta gây phiền toái? Quách Cửu Linh còn chưa kịp phản ứng, cửa gỗ nhỏ đã bị đẩy ra. Một bóng người cao lớn chắn trước cửa, che khuất ánh mặt trời.

Là Chương Hiếu Chính, Chương Tiểu Miêu.

- Nghe đại phu nói ngươi không sao, nên ta đến hỏi ngươi vài điều.

Chương Tiểu Miêu “Rầm” một tiếng, ném thiết đao xuống bàn.

Liếc nhìn thiết đao, Quách Cửu Linh cười nói:

- Tiểu Miêu, có gì cứ hỏi thẳng, cầm đao vào đây làm gì? Dọa ta sao? Có gì đáng để ngươi phải dọa ta?

Tiểu Miêu mặt lạnh nhìn hắn:

- Quách đại nhân, ngươi còn cười được, là vì ngươi còn sống sao? Nhưng biên quân Tây Bộ chúng ta đã chết sáu vạn huynh đệ, ba ngàn huynh đệ của Truy Phong doanh ta, không ai trở về. Huynh đệ Báo Tử, huynh đệ Lang Nha cũng không trở về. Đến giờ, Tần lão đại cũng mất tích, ngươi cười được, ta thì không.

Nghe Tiểu Miêu nói, nụ cười trên mặt Quách Cửu Linh dần biến mất.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip