ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mã Tiền Tốt

Chương 78. Một cố nhân

Chương 78 : Một cố nhân

Đẩy cửa phòng tân hôn dán đầy chữ hỉ, bên trong, đôi nến đỏ lớn chiếu sáng rực rỡ. Tân nương thấy Tiểu Miêu vào liền đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng nhìn hắn, hồi lâu mới nhỏ giọng gọi:

- Tướng công!

Tiểu Miêu sững sờ, rồi bật cười, bước tới ôm nàng vào lòng:

- Tuy hôm nay ta mới chính thức cưới nàng, nhưng kỳ thực đã là vợ chồng lâu năm rồi. Sau này đừng gọi ta như vậy nữa, nghe khó chịu lắm, cứ gọi ta là Tiểu Miêu thôi, giống như các huynh đệ ta vậy.

- Làm sao được?

- Sao lại không được!

Tiểu Miêu ôm nàng ngồi xuống mép giường.

- Gọi vậy nghe thân mật hơn, chứ cái kiểu “tướng công”, “nương tử” sến súa ấy là trò của bọn nho sinh đạo đức giả. Ta thích thẳng thắn, gọi thử một tiếng xem nào.

Nàng trong lòng Tiểu Miêu bồn chồn, miệng mở ra rồi khép lại, mãi đến khi Tiểu Miêu giục mãi mới miễn cưỡng gọi một tiếng. Tiểu Miêu khoái chí đáp lại, chu môi hôn phịch một cái lên mặt nàng.

Nàng e lệ cúi đầu. Dù là vợ chồng lâu năm, nhưng ngày hôm nay vẫn khác biệt.

Đột nhiên, nàng ngẩng đầu:

- Tiểu Miêu, mấy huynh đệ ngươi còn nằm dưới đất ở sảnh chính kia kìa, không hay chút nào!

Tiểu Miêu cười khanh khách, vuốt tóc nàng. Nàng hiền lành thế này, lúc này còn nhớ đến huynh đệ hắn, điều đó còn làm hắn vui hơn cả việc nàng quan tâm hắn.

- Không sao, mấy tên bất hảo kia, dù nằm trong bùn vẫn ngủ như chết, mai tỉnh rượu lại hùng hổ như thường.

Tiểu Miêu cười gian, đôi tay bắt đầu không ngoan ngoãn, mơn trớn trên người nàng.

- Không được!

Nàng lắc đầu, tay đặt lên bụng dưới. Tiểu Miêu bừng tỉnh, đúng rồi, nàng đang mang cốt nhục của hắn.

- Đã bao lâu rồi? Lần trước ta đi, sao nàng không nói với ta? Nếu biết, có lẽ ta đã không đi.

Tiểu Miêu đặt tay lên tay nàng.

Nàng lắc đầu:

- Ta biết, nói với ngươi, ngươi vẫn sẽ đi thôi, chỉ thêm phần lo lắng cho ngươi mà thôi.

- Xem ra nàng thật sự hiểu ta, đúng vậy, trong hoàn cảnh ấy, ta vẫn sẽ đi.

Tiểu Miêu gật đầu.

- Nhưng sau này ta sẽ không còn lên chiến trường liều mạng nữa, ta không làm binh nữa, ta sẽ ở bên nàng và con ta.

Nàng gật đầu, cười hạnh phúc, nép vào lòng hắn.

Hai người cứ thế ôm nhau, không ai nói gì, tĩnh lặng hưởng thụ hạnh phúc khó khăn mới có được.

- Rầm!

Có vật gì đó đập vào cửa sổ, phát ra tiếng động giòn tan. Mắt Tiểu Miêu lóe lên, hắn đứng dậy, đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra. Trong góc sân tối om, một bóng người mờ ảo đứng đó.

- Tiểu Miêu!

Nàng vội vàng đến bên cửa sổ, nắm chặt tay hắn.

- Không sao, một cố nhân.

Tiểu Miêu vỗ nhẹ đầu nàng, nhảy nhẹ ra ngoài, hắn nhanh chóng đi về phía bóng đen kia, dường như biết đó là ai.

- Hôm nay là đại hỉ của ngươi, đây là sư huynh tặng lễ mừng.

Bóng đen đưa ra một gói đồ.

- Lòng thành nhỏ bé, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử, phúc thọ trường tồn.

Hắn nhìn về phía nàng trong phòng, khẽ cúi chào.

Tiểu Miêu lạnh lùng nhìn hắn:

- Ngươi biết ta hôm nay cưới vợ sao?

- Nghe Quách Cửu Linh nói, hắn còn đến dự tiệc cưới của ngươi. Ta là sư huynh ngươi, mà ngươi lại không mời ta.

Bóng đen buồn bã.

- Ta có mời ngươi, nhưng ngươi dám đến quang minh chính đại sao?

Tiểu Miêu cười khàn khàn.

- Ta không có sư huynh nào cả, mười năm trước đã không còn.

- Mấy năm rồi, ngươi vẫn không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip