Chương 103
Nói cách khác, có khả năng do tôi đưa nữ quỷ vào quỷ môn quan dẫn đến việc cô nàng phải bị chém đầu.
Nhân quả đã gieo, không sớm thì muộn tôi có thể sẽ bị cuốn vào chuyện này. Vậy chi bằng nói sớm một tiếng để cô nàng có thiện cảm với tôi, không đến nỗi mà vừa mới bắt đầu đã trở thành kẻ thù.
Cô nàng chớp chớp đôi mắt to nghi ngờ nói: “Giả vờ làm người tốt? Cho rằng tôi sẽ tin cậu sao?”
Tôi nhún vai nói: “Tin hay không là ở cô, không phải việc của tôi.”
Cô nàng quay người rời đi, khi đi đến cửa thì dừng lại, quay đầu lại nói: “Trần Hoàng Bì, nếu cậu có ý định hại tôi tôi sẽ tự tay giết cậu. Đừng cho rằng tôi không phải đối thủ của cậu, trước mặt ông nội tôi cậu chỉ bằng một con kiến hôi thôi.”
Tôi tin chắc rằng cô nàng không hề hù dọa tôi, ông nội của cô chắc chắn là người đắc đạo.
Nhưng tôi cũng rất tò mò, tại sao cô nàng lại thù hận tôi đến vậy, rõ ràng cô nàng không hề biết việc tôi độ nữ quỷ kia sẽ ảnh hưởng đến dương thọ của cô nàng.
Thế nhưng thật không hiểu tại sao mà cô nàng vừa tới đã gọi tôi là tên háo sắc.
Tôi không nhịn được mà hỏi: “Tôi có thể hỏi cô một câu được không?”
“Hỏi đi.” Cô nàng nói.
“Có phải cô đã nghe được tin tức giả nào sao? Vậy vì sao cô có nhiều oán giận với tôi như vậy, còn gọi tôi là tên háo sắc?” Tôi trực tiếp hỏi.
Lúc này tôi thật sự sợ hãi cô nàng nói có thể cảm nhận được và cô ấy biết tôi trộm lông tóc của nữ thi.
Nhưng cô nàng lại cười lạnh mà nói: “Tôi chỉ cần nhìn qua là biết, đừng cho rằng trông như vô hại thì tôi sẽ không biết cậu lòng dạ xấu xa, loại suy nghĩ tiểu bạch kiểm xấu xa bẩn thỉu này Cổ Linh tôi đã thấy nhiều rồi.”
Nói xong, cô nàng gằn giọng nói với Diệp Hồng Ngư ở trong phòng: “Diệp Hồng Ngư, đề phòng người đàn ông của cô đi, cậu ta không phải là thứ tốt gì đâu.”
Tôi không nói nên lời nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, cô nàng hiển nhiên không có cảm ứng với nữ thi không đầu, chỉ đơn giản là nhìn tôi ngứa mắt.
Ngay khi Cổ Linh vừa đi, tôi định đưa Diệp Hồng Ngư ra ngoài thì Lý Bát Đẩu đến.
Nhìn chú ấy không hề giống như bị cụt tay, đầu tóc được chải chuốt bóng mượt, thay một bộ áo trường bào xanh ngọc, mức độ phong tao cũng không hề giảm so với trước.
“Nhóc, có chuyện gì đó! Lại thông đồng với nhau rồi? Chậc chậc, nhìn dáng người kìa, ngon nha!” Lý Bát Đẩu nhìn theo bóng dáng rời đi của Cổ Linh, vẫn chưa đủ đã mà nói.
Xem ra chú ấy chưa nhìn thấy mặt Cổ Linh!
“Chú Bát Đẩu, đừng nói nhảm nữa, Hồng Ngư đang ở đây. Cháu nói cho chú, mình gặp chuyện rồi, chú có biết cô nàng vừa rồi trông như thế nào không?” Tôi nói.
“Như nào? Dáng người không tệ, đáng tiếc đến chậm một bước nên không thể nhìn thấy mặt.”
Tôi nghiêm trọng nói: “Cô ấy và nữ thi không đầu giống nhau y đúc!”
“Hả?” Lý Bát Đẩu kinh ngạc hô lên, vội vàng vào cửa hàng còn không quên đóng cửa lại.
Sau khi đi vào, chú ấy nghiêm túc hỏi tôi: “Hoàng Bì, cháu không lừa chú chứ? Làm sao có thể như vậy được?”
Tôi gật đầu nói: “Chú Bát Đẩu, có lẽ cháu đã đoán ra một vài việc nhưng cần được xác minh. Chú hãy nói cho cháu biết về thần nữ Thanh Khâu cùng với tất cả sự hiểu biết của chú về mê cục ngàn năm kia đi.”
“Không được!
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền