Chương 2012 : Cây bí ẩn
Cây Bí Ẩn
Sau khi cảm nhận được sự thuần hậu và lương thiện của nhóm người này, tôi hạ quyết tâm rằng, dù mãi mãi không thể nhớ lại những chuyện đã qua, tôi nhất định sẽ vì họ mà giành lại vị thế vốn thuộc về họ từ thế giới Tân Thuật.
Khổng Thành nghe tôi nói vậy, không giải thích gì với mọi người về những hiểu lầm họ dành cho ông, chỉ nói: “Cảm ơn thần y Trần, tôi tin rằng có ngài bên cạnh, phái Cựu Thuật của chúng ta nhất định sẽ trỗi dậy mạnh mẽ.”
Tôi đáp: “Có tôi ở đây, đừng hòng Tân Thuật dám bắt nạt Cựu Thuật dù chỉ một chút.”
Mọi người đã chứng kiến sức mạnh của tôi vào đêm qua, ánh mắt họ ngập tràn niềm kỳ vọng nóng bỏng.
Tôi biết, họ đang mong tôi tạo nên kỳ tích.
Vì vậy, ngoài việc rời khỏi nơi này, tôi còn đặt ra một mục tiêu mới cho mình.
Lúc này, Khổng Thành lên tiếng: “Được rồi, mọi người đừng tụ tập ở đây nữa. Mau cử người xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho thần y.”
Tôi biết Khổng Thành hẳn muốn nói chuyện riêng với tôi, nên bảo rằng quả thực tôi cũng thấy hơi đói, mọi người liền hiểu ý rời đi, còn ông thì dẫn tôi về phòng nghỉ ngơi.
Trên đường đi, Khổng Thành hạ thấp giọng nói: “Đại nhân, tôi đã cho người chuẩn bị phòng ở viện Tây, gần chỗ tiểu thư Mặc Khê cho ngài. Mong ngài đừng để bụng, viện Đông vốn được mặc định dành cho ngài, nhưng mọi người vẫn chưa biết thân phận thực sự của ngài…”
Tôi giơ tay ra hiệu không cần phải giải thích thêm. Những thứ bề ngoài như vậy, tôi chưa bao giờ để tâm.
Đến viện Tây, tôi nhìn thấy ở đây có một cây pha lê khổng lồ, trên cây lại nở ra những bông hoa thật.
Chỉ là, so với vẻ rực rỡ của cây pha lê, những bông hoa kia chỉ có vài đóa, và trông chúng rất héo úa, như thể đã mất đi sức sống.
Tuy vậy, tôi lại cảm nhận được từ cây pha lê này một nguồn linh khí vô cùng dồi dào, thậm chí tôi còn cảm giác máu thịt trong cơ thể mình muốn cộng hưởng với nó.
Nhưng dù sao cơ thể tôi cũng chỉ là giấy. Cho dù thuật làm giấy của tôi có cao siêu đến đâu, cuối cùng cũng khó mà trở thành con người thực sự.
Vì vậy, sau một lúc cộng hưởng, cơ thể tôi liền dừng lại, còn tôi thì cảm thấy mệt mỏi vô cùng, giống hệt như một kẻ vô dụng được giai nhân tuyệt sắc trao tặng, nhưng lại không đủ sức đáp lại.
Thấy tôi chăm chú nhìn cây pha lê, Khổng Thành nói: “Cây pha lê này đã có ở đây từ khi chúng tôi chuyển đến. Không ai biết nguồn gốc của nó. Ban đầu, chúng tôi nghĩ nó chỉ là một tác phẩm nghệ thuật do chủ nhân trước đây của nơi này đặt làm. Nhưng hôm qua, nó lại nở hoa.”
“Chúng tôi đã lên kiểm tra. Đó là hoa thật, đúng là kỳ diệu vô cùng. Cây pha lê mà có thể nở hoa đã là điều lạ, mà hoa nở ra lại không phải hoa pha lê. Ngài nói xem có kỳ lạ không?”
Tôi nhàn nhạt đáp: “Ý ông là, trước khi tôi tới đây, cây pha lê chưa từng nở hoa?”
Khổng Thành gật đầu: “Đúng vậy, nên tôi mới sắp xếp ngài ở viện này. Tôi nghĩ cây pha lê chắc chắn có liên hệ với ngài. Ngài vào đây rồi, có cảm giác gì không?”
Tôi tất nhiên sẽ không nói với ông ta những gì tôi cảm nhận được từ cây này.
Lắc đầu, tôi nói: “Tôi sẽ nghiên cứu thêm về cây này. Ông đuổi mọi người đi, chỉ để nói với tôi chuyện này sao?”
Khổng Thành gật đầu: “Đúng thế.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền