Chương 54
Ông ấy cho rằng đây là thi biến hoặc là cương thi, muốn dùng áp thi quyết để khống chế quan tài. Kết cục đương nhiên là không có tác dụng gì, bạch hồng chi khí đánh vào, quan tài không hề hấn gì lại còn cắn nuốt bạch hồng chi khí.
“Không được, không ổn!” Sở Trường Không liên tiếp lui về phía sau hai ba bước, vô cùng chấn động nói.
“Trường Không đại sư, sao lại như vậy?” Diệp Thanh vội vàng hỏi.
“Hahaha, ta nói rồi, hôm nay Trần Hoàng Bì nhất định phải chết, người khác muốn xen vào cũng sẽ chết!” Thẩm Sơ Cửu tự tin kêu gào.
Sở Trường Không vẻ mặt kính trọng, quay về phía bên ngoài cửa cung kính chắp tay:
"Lão đạo Hỗn Nguyên phái Sở Trường Không, không biết là vị cao nhân nào ở bên ngoài tác pháp, xin hãy lộ diện!”
“Đinh”
Cùng với tiếng chuông đồng thanh thúy, một dáng người yểu điệu xuất hiện ở cửa. Lúc nhìn đến dáng vẻ của cô ta, tôi hơi sửng sốt một chút, tưởng rằng cô ta đạo hạnh thâm sâu như vậy ít nhất cũng là một người phụ nữ 40-50 tuổi, không ngờ nhìn cô ta giống như mới 25 - 26 tuổi. Cô ta mặc một bộ quần áo màu đen, trong tay xách theo một cái chuông đồng tinh xảo. Chẳng trách hôm đó bà lão ở sơn thôn kia kể là cô ta xinh đẹp như tiên nữ, không ngờ khuôn mặt của cô ta lại tinh xảo như vậy, một chút cũng không thua kém với Diệp Hồng Ngư. Nhưng khí chất trên người cô ta lại vô cùng lạnh lùng thậm chí có thể nói là lạnh băng, giống như không dính khói lửa phàm trần. Cho người ta một cảm giác bị cự tuyệt ngàn dặm, không dám lại gần.
“Lão đạo Hỗn Nguyên phái Sở Trường Không, không biết đại sư tên họ là gì, đến từ môn phái nào? Hôm nay có thể làm việc thiện bỏ qua hôn lễ này không?” Sở Trường Không cảm nhận được uy áp của Tô Thanh Hà lại lần nữa cung kính chắp tay hành lễ tự báo gia môn. Ở trong giới Phong Thủy, chỉ có khi gặp được cao nhân mới có thể tự báo môn phái của mình, đây cũng coi như là một loại tôn trọng.
Tô Thanh Hà hừ lạnh một tiếng, nói: "
Bát Thi Môn, Tô Thanh Hà!”
Nghe tới ba chữ Bát Thi Môn này, đa số thầy phong thủy đều lộ vẻ mặt hoang mang, hiển nhiên chưa từng nghe đến môn phái thần bí này. Mà Sở Trường Không cùng với Triệu lão lại sợ hãi lui về phía sau vài bước.
“Hôm nay Bát Thi Môn Tô Thanh Hà ta muốn giết người ở đây, ta muốn giết một tên tham sống sợ chết không nên tồn tại, đó là Trần Hoàng Bì. Người không liên quan mau chóng tránh ra, nếu ai dám ngăn cản, ta cho người đó chôn cùng!”
Tô Thanh Hà nói tôi tham sống sợ chết, không nên tồn tại.
Quả thật lúc đó tôi mới 21 tuổi, đối với một người bình thường bằng tuổi tôi nếu bị sỉ nhục trước mặt nhiều người như vậy nhất định sẽ không chịu nổi. Nhưng tâm lý của tôi không bị dao động quá lớn, từ thời khắc tôi sinh ra, tôi chính là người mang điềm gở. Từ nhỏ bị người hắt hủi nhiều nên đã quen.
Hồi còn nhỏ tôi cũng đã từng khóc, từng buồn, lúc ấy ông nội sẽ vuốt ve đầu tôi, nhẹ giọng an ủi: "Hoàng Bì, người đời sỉ nhục cháu, thậm chí muốn giết cháu, cháu cũng phải chịu đựng. Không nhẫn nhục sống tạm bợ được thì sao có thể trộm vận may của trời đất. Sẽ có một ngày, cháu có thể đường hoàng đứng vững như núi, mỗi một lá bùa, thanh kiếm trên người cháu đều là tạo hóa, phải cho bọn họ ngước nhìn!”
Trước kia đối với những lời nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền