Chương 66
Quả nhiên là đúng như tôi đoán, con chim sẻ này không phải chim thật mà là dùng giấy tạo ra.
Tôi lật mặt sau của tờ giấy lên, bên trên có một hàng chữ: "Có nguy hiểm, mau rút lui!”. Nhìn thấy dòng chữ này, tôi thở phào một hơi, xem ra đây là bạn không phải địch.
Đồng thời trong lòng tôi cũng dấy lên một dấu chấm hỏi, người này là ai?
Từ bản lĩnh của người này, có thể thấy được người đó rất mạnh, cắt giấy thành linh. Tôi chỉ biết người có năng lực như vậy là Lý Què ở Miêu Cương, người mà từng được ông nội từng nhắc tới có thể tạo ra thế giới riêng bằng một đôi tay. Xem ra bản lĩnh của người này, khả năng không bằng Lý Què nhưng cũng không thua kém quá nhiều.
Điều này làm tôi khó hiểu, từ bao giờ một thành phố Tây Giang nho nhỏ lại có nhân vật lớn như vậy?
Tôi gấp con chim sẻ lại, lại đánh một chưởng lên người nó, trong miệng niệm "đi”. Rất nhanh con chim sẻ đã bay lên, nhưng nhìn nó không còn chân thật như trước nữa mà chỉ giống như một tờ giấy đang bay trên không trung.
Tôi đi theo con chim sẻ giấy khoảng năm sáu trăm mét, đi tới một cái ngõ nhỏ, chim giấy đáp xuống mặt đất cháy thành tro tàn.
“Vãn bối Trần Hoàng Bì đa tạ tiền bối nhắc nhở, không biết tiểu bối có thể gặp mặt tiền bối không?” Tôi cúi người chào, khách khí tự báo gia môn.
Rất nhanh đã một giọng nói vang lên:
"Trần Hoàng Bì, cậu thật to gan!”
Tiếng quát này khiến tôi giật cả mình, tôi lần theo tiếng động đi vào trong ngõ, chỉ thấy ở chỗ sâu nhất trong ngõ nhỏ có một người ngồi xổm ở đó, có vẻ như ngồi dưới đất. Tôi bước nhanh đi tới thì thấy một người đàn ông trung niên tầm năm mươi tuổi ngồi trên một băng ghế nhỏ.
Nói cũng kì lạ, chiếc ghế rõ ràng là giấy, theo lý thuyết không thể nào chịu được sức nặng của người đàn ông, nó không những không bị đè bẹp mà lại vô cùng vững chắc. Trước mặt người đàn ông bày ra một ít đồ như giấy vàng mã, thoạt nhìn giống một người bán hàng rong.
Mà diện mạo, khí chất của hắn cũng giống như một người lăn lộn trên giang hồ, tóc dài xõa trên vai, khuôn mặt bất cần đời, không nói đến việc không có chỗ nào giống tiên phong đạo cốt mà còn đầy vẻ tục khí, nói hơi khó nghe là thoạt nhìn có chút không giống người đàng hoàng.
“Đại... đại sư? Tiểu tử Trần Hoàng Bì có chỗ nào không đúng mong đại sư chỉ điểm.” Tôi có chút hoài nghi về vị cao nhân trước mặt, nhưng vẫn lễ phép hỏi.
Không thể trông mặt mà bắt hình dong, hắn càng kì quái như vậy tôi càng cảm thấy người này lợi hại, có lẽ là hắn chỉ tập trung vào tu đạo mà không để ý đến vẻ bề ngoài.
Nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại làm tôi nghẹn họng hoài nghi, hắn đưa tay lên vuốt mái tóc dài, hỏi tôi: "
Tiểu Hoàng Bì, có mang thuốc lá không?”
Tôi không hút thuốc lá nên lắc lắc đầu.
“A, đúng là giới trẻ bây giờ không biết cách làm người, đạo lý đối nhân xử thế còn phải học nhiều lắm!” Nói xong, hắn lấy ra một cây tẩu đồng từ cái túi treo bên cạnh, dùng giấy vàng châm lửa, hít vào một hơi.
Tôi không dám nói tiếp, yên lặng chờ đợi. Nếu hắn đã nhắc nhở tôi có nguy hiểm, còn biết tên của tôi vậy thì chắc chắn là có chuyện muốn nói với tôi, muốn chỉ điểm cho tôi.
Quả nhiên, sau khi hút hai hơi thuốc, hắn nhìn về phía tôi, nói: "Tiểu Hoàng Bì, lá gan của cậu cũng quá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền