Chương 77
Vừa mở bức chân dung ra, chỉ liếc qua một cái, ông ấy không cho tôi thời gian để phản ứng, đột nhiên ông ấy lấy ra một tờ giấy màu vàng, trực tiếp đốt bức tranh.
“Chú Bát Đẩu, chú làm sao vậy?” Tôi hơi tức giận, đây là thứ mà Hồng Ngư không dễ gì mới vẽ ra được, nếu yêu cầu phải vẽ lại, cô ấy sẽ phải nhớ lại diện mạo của nữ quỷ đó một lần nữa. Đối với cô ấy, điều đó sẽ khiến cô ấy tổn thương lần hai.
Lý Bát Đẩu mặc kệ tôi, vừa đốt vừa có chút kính sợ nói:
"Người không biết không có tội, chúng ta không có ý định quấy rầy, mong được thứ lỗi."
Không biết không có tội, nếu bị làm phiền mong được thứ lỗi.
Nhìn dáng vẻ kính sợ của Lý Bát Đẩu, tôi hơi hoang mang.
Tuy rằng tôi không biết đạo hạnh của ông ấy rốt cuộc đến đâu nhưng thủ thuật gấp giấy chắc chắn đã đạt đến đỉnh cao, hơn nữa ông ấy còn là con trai của Lý què Miêu Cương, người như vậy tuyệt đối không phải là vật trong ao, theo lý mà nói không thể bị thứ tà ám làm cho khiếp sợ đến như vậy.
Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, ông ấy rõ ràng bị nữ quỷ trong bức tranh dọa cho sợ.
Chẳng lẽ nữ quỷ có liên quan tới một bí mật khủng khiếp nào đó?
“Chú Bát Đẩu, chuyện này là sao vậy? Cô ta là ai? Chú có cần phải như vậy không?” Tôi hiếu kỳ hỏi.
“Hoàng Bì, nhanh kính thần cùng chú!” Lý Bát Đẩu trịnh trọng nhìn về hướng tôi, vẻ mặt trang nghiêm nói.
Với tính cách phóng túng không chịu gò bó của Lý Bát Đẩu, hiếm khi ông ấy nghiêm túc như vậy, điều đó khiến tôi nhận thức được tính nghiêm trọng của việc này.
Thế nhưng ông ấy lại sử dụng hai từ “kính thần” chứ không phải là “lạy quỷ”.
Vì thế tôi liền chắp hai tay trước ngực, cung kính nói: “Tiểu tử Trần Hoàng Bì, vô tình quấy rầy, nếu bị làm phiền xin hãy lượng thứ.”
Nói xong, tôi lại bổ sung một câu: “Nhưng nếu muốn làm hại vợ tôi Diệp Hồng Ngư, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn!”
Khi tôi nói xong, bức họa đã cháy thành tro tàn bay trong gió.
Nhìn tàn giấy hoàn toàn tan biến, Lý Bát Đẩu mới tức giận mà nhìn tôi, giọng điệu kì quái nói: “Trần Hoàng Bì, con mẹ nó cậu điên rồi sao? Tại sao lại nói thêm câu cuối? Thật không biết nên khen cậu dũng cảm hay là nên mắng cậu vô tri.”
Tôi hỏi: “Cô ấy là ai? Nhìn chú sợ kìa, chú sợ chết nhưng cháu thì không. Cho dù đó là thần hay quỷ, chỉ cần nhằm vào vợ cháu, cháu sẽ không để cô ta yên.”
Nói xong câu đó trong đầu tôi đột nhiên lóe lên hình ảnh hồng y nữ tử đứng trên ngôi mộ ở Thanh Khâu Mộ, người phụ nữ kì quái thần không ra thần quỷ không ra quỷ.
Tôi giật mình một cái, từng manh mối vụn vặt nhìn như không liên quan đến mớ manh mối vô hình mà tôi chưa nhìn thấu dường như đã được xâu chuỗi lại.
Hiển nhiên, chắc chắn không phải ngẫu nhiên mà Diệp Hồng Ngư bị nó tìm tới, đây dường như là một âm mưu đã được lên kế hoạch từ lâu để nhằm vào cô ấy.
Bên tai lại vang lên câu nói tối đó Hồng y nữ tử nói với tôi lần nữa: “Cậu không thể thành hôn với cô ấy, nếu không đầu mình hai nơi, cả đời nguy hiểm.”
Đầu mình hai nơi có ý chỉ đến việc bị chặt đầu sao? Có vẻ như liên quan tới nữ thi không đầu.
Trong lòng tôi nảy sinh bất an, có cảm giác đúng là do tôi kết hôn cùng Diệp Hồng Ngư mới làm hại đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền