ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ma Y Thần Tế

Chương 82. Chương 82

Chương 82

Ông ấy cười rồi lại cười, bảo: “Thực ra cũng không khoa trương đến mức đấy đâu, nói cho cậu cũng chẳng sao cả. Hãy nghe người sống nhờ một ngụm khí, con người quan trọng nhất là tinh khí thần. Vật tôi gấp ra vốn đã mang khí của tôi rồi, tôi lại khống khí ngưng thật, để nó biến thành thực thể. Cậu đừng xem nó trông hệt như người thật, thực ra chỉ là một đoàn khí ngưng kết thành hình mà thôi. Nó không có linh thức, hoàn toàn không phải vật sống, hơn nữa chẳng qua bao lâu nữa là sẽ tan biến. Cũng không có tác dụng gì lớn, chơi chơi mà thôi.”

Tôi gật gật đầu, cũng coi như là hiểu rồi, cái này hẳn là giống với đêm ở núi Thanh Long, Tô Thanh Hà Bát Thi Môn khống chế thi khí ngưng kết ra hình ảnh Chu Tước.

Bọn họ đều là cao thủ khống khí, mặc dù tôi cũng biết mượn khí tìm hồn, nhưng chỉ nói riêng việc khống khí, với tôi mà nói cũng không được tính là nhập môn.

Theo lời ông nội tôi mà nói, Huyền môn nước sâu như biển, trên đời này có quá nhiều kỳ nhân dị sự, luôn luôn phải nhìn thế giới này với tâm thái kính sợ, hôm nay tôi coi như được mở mang tầm mắt.

Chúng tôi đi theo đứa bé, ước chừng bốn năm dặm đường thì đến một bờ sông.

Một lúc sau, tôi thấy nó biến trở lại thành một người giấy, bay vào mặt sông, ngay sau đó lập tức bị nước thấm rồi tan ra.

“Chú Bát Đẩu, đây là sao vậy, bé mập này lạc đường rồi sao? Hay là đầu của nữ thi kia ở trong sông này?” Tôi nghi vấn.

Ông ấy ngẩng đầu nhìn xung quanh một vòng, lại nhìn về phía mặt sông, bấm ngón tay một hồi rồi lắc đầu.

“Mẹ kiếp, lạc đường thật à? Sao cứ thấy sai sai ở đâu ý nhỉ, Hoàng Bì, thuật phong thủy của cậu thế nào? Có nhìn ra trong nước ẩn giấu thứ gì không?” Lý Bát Đẩu có vẻ không tìm được đáp án, thế mà lại quay ra hỏi tôi.

Tôi đáp: “Cũng ổn, để cháu thử thử.”

Thế là tôi lấy la bàn ra, xem xét một hồi, nói: “Rất bình ổn, con sông này rất sạch sẽ, hẳn là lạc đường thật, chúng ta tìm nhầm chỗ rồi.”

Lý Bát Đẩu bán tín bán nghi, lúng túng vuốt cằm, tự nhủ: “Chậc, vốn định triển lộ tài năng trước mặt cậu, không ngờ lại lật thuyền trong mương, cái mặt già này của tôi vứt đi chỗ nào đây, hay là giờ tôi trả bao thuốc Đại Long kia cho cậu?”

Tôi mặc dù có hơi thất vọng, nhưng vẫn an ủi nói: “Chú Bát Đẩu, theo lời chú nói, hay ra bờ sông kiểu gì cũng ướt giày, chúng ta nghĩ lại biện pháp khác đi.”

Lý Bát Đẩu vẫn đứng đó thì thào: “Không phải chứ, kì thật đấy. Lại không phải thuật pháp gì khó, tìm cái đầu mà thôi, sao lại sai được? Lẽ nào đầu của nữ thi kia bị giấu ở nơi khủng bố nào đó, thằng bé con này không dám đi nên nhảy sông tự vẫn để tạ tội với mình?”

Lời của Lý Bát Đẩu nghe có chút khôi hài, nhưng tôi lại bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Chú Bát Đẩu, cháu biết đầu của cô ta ở đâu rồi.” Tôi nói với Lý Bát Đẩu.

Tôi nói rằng tôi biết đầu của nữ quỷ kia giấu ở đâu. Lý Bát Đẩu nhìn tôi, bán tín bán nghi hỏi: "Ở đâu?"

“Nhà họ Diệp, hồ nhân tạo.” Tôi nói.

Đó chỉ là suy đoán của tôi, nhưng tôi nghĩ nó không sai lệch lắm.

Sở dĩ tôi có suy nghĩ như vậy, là bởi vì Lý Bát Đẩu vừa nói rằng hình nhân giấy của ông ấy không dám đi tới nơi giấu đầu, nhưng hình nhân giấy sẽ không vô cớ mà xuống

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip