ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 104. . Lăng Vạn

Chương 104 . Lăng Vạn

Người dịch: Whistle

“Tí tách tí tách…”

Mưa không lớn, lại dày như màn.

Ở trên dốc thoải có một người thân khoác áo tơi đang đứng chắp tay, thân hình thẳng tắp giống như một cây trường thương.

Đêm mưa sắc trời u ám, khó mà nhìn thấy được xa.

Nhưng người đứng ở chỗ cao này lại có cặp mắt như nến, phong thái như soi nhìn đại bàng.

Đặc biệt là hai mắt biết chớp động kia, giống như ẩn giấu một đoàn liệt diễm, dưới bóng đêm trông rất rõ ràng.

Người này chính là tổng bộ đầu của Giác Tinh thành, Hậu Thiên cao thủ Hỏa Nhãn Kim Điêu Lăng Vạn!

“Đại nhân, cơn mưa này đã rơi chừng ba ngày rồi, cho dù có manh mối thì giờ này sợ là cũng đã bị đứt đoạn.” Một vị bộ khoái ở bên cạnh Lăng Vạn nhíu mày mở miệng:

“Tình huống như vậy chỉ là tốn công vô ích mà thôi, chúng ta thật sự phải tiếp tục sao?”

“Điều kiện mà Hắc Hổ đường đưa ra thực sự là quá tốt, chỉ cần có một tia hi vọng thì chúng ta không nên từ bỏ.” Lăng Vạn mặt không đổi sắc, lạnh nhạt nói:

“Yên tâm, sau khi chuyện này thành công, các huynh đệ đều có hậu thưởng, cho dù không thành thì cũng sẽ không để các ngươi một chuyến tay không.”

“Há Há…” Bộ khoái nhếch miệng cười một tiếng, nói:

“Đại nhân ngài hào sảng, sao bọn thuộc hạ lại không biết chứ, còn chưa xuất động liền đã cho năm lượng bạc tiền chân chạy.”

“Năm lượng, đủ để mua mạng của một gã dân đen rồi!”

“Tiền này không phải là ta ra.” Lăng Vạn không thèm quan tâm tới gã bộ khoái xem mạng người như cỏ rác này, chỉ khoát tay nói:

“Muốn cám ơn thì đi cám ơn Chung Sơn ấy!”

“Vẫn là do đại nhân thương cảm thủ hạ, nếu không thì khoản tiền này sao có thể rơi xuống đầu bọn thuộc hạ được?” Bộ khoái lấy lòng một câu, lại nói:

“Nói đến, Chung Sơn đối với vị chất tử này thật sự là có lòng, vậy mà bỏ được dùng nhiều tiền như vậy.”

“Lần này, sợ là móc sạch toàn bộ Hắc Hổ đường rồi?”

“Ha!” Lăng Vạn nhếch miệng lên, biểu lộ cổ quái:

“Chất tử?”

“Ta thấy không chỉ!”

“Hả?” Bộ khoái sững sờ, ánh mắt lập lức lóe lên:

“Ý của đại nhân là… Con riêng?”

“Ta chẳng nói gì cả.” Lăng Vạn khoát tay, đang muốn mở miệng nói gì đó thì đột nhiên quay đầu nhìn lại.

“Giá! Giá!”

“Xuy…”

Một thớt tuấn mã đánh vỡ màn mưa, xông thẳng lên dốc núi, ngựa còn chưa dừng thì kỵ thủ đã nhảy xuống.

“Đại nhân!” Người tới ôm quyền chắp tay, quát:

“Thuộc hạ nhận được tin tức, nam tuyến phát hiện tung tích của tặc nhân, đang xuôi theo đường mòn đi về phía Lịch Thủy.”

“Nam tuyến?” Trong mắt gã bộ khoái lộ ra vẻ kinh ngạc:

“Nơi đó có mấy nhóm người đang tìm kiếm, nhưng mà vẫn luôn không có tin tức gì, ta còn tưởng rằng ở trên con đường này.”

“Kẻ này từng là đại phu của Hắc Hổ đường, cứu chữa cho vô số người bị thương, có người tận lực giấu diếm hành tung của hắn cũng là chuyện bình thường.” Đối với chuyện này, Lăng Vạn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, gã vung tay lên rồi ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng.

“Li!”

Trong không trung vang lên một tiếng kêu phụ họa, sau đó liền một cái bóng đen từ trên cao lao xuống giống như một mũi tên nhọn.

Khi sắp tới gần Lăng Vạn thì cái bóng đen này đột nhiên giang cánh ra, nhẹ nhàng linh hoạt đậu trên đầu vai của gã.

Định thần nhìn lại, đây là một con diều hâu thần tuấn, chẳng qua vì phải chịu đựng mưa dầm nên có vẻ hơi tiều tụy.

Diều hâu dụi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip