ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 107. . Tung Tích

Chương 107 . Tung Tích

Người dịch: Whistle

“Thống khoái! Thống khoái!”

Trong cơn mưa nặng hạt, giết xong người rồi bỏ chạy, Mạc Cầu gánh đao vác kiếm, thân hình như điện, thần sắc tùy ý dâng trào.

Chân đạp vũng bùn, hiếm thấy ầm ĩ hát vang:

“Nam nhi hành, đương bạo lệ; sự dữ nhân, lưỡng bất lập.”

” Nam nhi đương sát nhân, sát nhân bất lưu tình ; “

” Thiên thu bất hủ nghiệp, tẫn tại sát nhân!”

Tiếng ca phóng khoáng, âm thanh khuấy động, để cho lòng người phấn chấn, tốc độ dưới chân Mạc Cầu cũng theo đó mà tăng lên.

“Lại lui mười dặm, để xem còn có ai dám đuổi theo!”

Tán cây như dù, chống đỡ mưa gió.

Bên dưới có một cái bàn trà, trên bàn có một quyển da lụa, trên tấm da lụa là bản đồ địa hình của vùng núi rừng ở xung quanh.

Hỏa Nhãn Kim Điêu Lăng Vạn đang đứng ở trước bàn trà, gã đưa tay vuốt khẽ những điểm đen đã được đánh dấu trên tấm lụa, nói:

“Bọn hắn đã động thủ năm lần, mỗi một lần đều lùi về sau vài dặm, phương hướng cũng có biến hóa.”

“Ngược lại là rất giảo hoạt!”

Trên mặt Lăng Vạn lộ vẻ trầm tư, ngón tay nhẹ nhàng lắc lư.

Nếu như Mạc Cầu nhìn thấy động tác của Lăng Vạn thì sợ là sẽ giật mình trong lòng.

Bởi vì vị trí ẩn thân hiện nay của hai người đang nằm trong khu vực mà ngón tay của gã vạch qua.

Chỉ dựa vào quỹ đạo hành động trước đó mà người này có thể đoán ra vị trí hiện tại của hai người Mạc Cầu.

“Đại nhân.” Tên bộ khoái ở bên cạnh mở miệng nói:

“Ba lần trước khi tặc nhân xuất thủ, chúng ta còn chưa chạy tới, hai lần gần đây, mỗi lần đều cách một khoảng thời gian rất dài, vả lại đều chọn lúc ban đêm để hành động, hiển nhiên là sợ bị chúng ta tìm được vị trí.”

“Ừm.” Lăng Vạn gật đầu, dùng tay chỉ một cái:

“Để cho người đi sang bên này, nếu như ta không đoán sai thì có lẽ bọn hắn sẽ còn xuất thủ thêm một lần nữa.”

“Vâng!” Bộ khoái vâng một tiếng, rồi nói tiếp:

“Bất quá, nhân thủ của chúng ta đã không còn nhiều nữa.”

Hiện giờ bọn hắn đã vào trong rừng rậm này hơn mấy chục dặm rồi, bởi vì có thương binh nên người có thể xuất thủ chỉ còn lại lác đác không có bao nhiêu.

“Không sao.” Lăng Vạn băng lãnh nói:

“Xuất động cao thủ, nhưng mà phải cẩn thận một chút, lần này cứ thăm dò trước đã, sau khi gặp được hai người họ, nếu như không có mười phần nắm chắc thì không nên động thủ bắt người.”

“Vâng!” Bộ khoái nhận lệnh, đang muốn lui ra thì thấy trong rừng có một bóng người đang vội vã chạy tới.

“Đại nhân, không xong!”

“Đại nhân rất tốt.” Sắc mặt của tên bộ khoái trầm xuống, thét lên một tiếng với người đang chạy tới:

“Có chuyện nói thẳng!”

“Vâng, vâng.” Người tới sắc mặt hoang mang, nghe vậy liền vội vã gật đầu, nói:

“Nam tuyến truyền đến tin tức, trước đó không lâu tên tặc tử họ Mạc đã mạnh mẽ xông vào trận doanh, lấy một địch nhiều trọng thương mấy người.”

“Âu Dương Bộ đầu trọng thương hôn mê, theo đại phu tùy hành nói, có thể tỉnh lại hay không thì còn chưa biết.”

” Tình huống của Triệu Bộ đầu và Ngô Bộ đầu cũng không ổn!”

“Cái gì?” Đám người ở dưới tán cây nghe vậy đều biến sắc, nhao nhao vây lại, liền ngay cả Lăng Vạn cũng trầm xuống, không nhịn được phẫn nộ quát:

“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”

“Tiểu nhân… Tiểu nhân cũng không rõ.” Người tới khẽ run rẩy, cúi đầu nói:

“Tin tức truyền đến nói là gã họ Mạc kia một mình mạnh mẽ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip