Chương 109 . Chiến
Người dịch: Whistle
Ánh sáng trong rừng rậm rất yếu nên thị lực sẽ bị hạn chế, lại thêm cơn mưa nặng hạt đang không ngừng rơi xuống, càng khó nhìn rõ nơi xa.
Cho nên Tần Thanh Dung cũng không biết tình huống phía bên Mạc Cầu.
Chỉ biết là sau khi có một tiếng rống to vang lên thì mưa tên bên đó cũng bị đình trệ, ngay sau đó là những tiếng sắt thép va chạm truyền đến, lập tức càng ngày càng xa.
Rất hiển nhiên.
Mạc Cầu đã bị người khác phát hiện tung tích, không thể tiếp tục yểm trợ cho nàng được nữa.
Trong lúc nhất thời, chỉ còn lại một mình Tần Thanh Dung lẻ loi trơ trọi đối mặt với hai vị cao thủ của nha môn.
“Xem ra đại nhân đã xuất thủ.” Hai vị bộ khoái liếc mắt nhìn nhau, cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng đôi phần:
“Chỉ còn lại một tiểu cô nương!”
Vừa dứt lời thì nét mặt của bọn hắn liền trở nên quỷ dị.
Một người trong đó còn hoa chân múa tay, mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể linh lung tinh tế của Tần Thanh Dung.
“Cứ giết như vậy thì lãng phí quá.”
“Cẩn thận một chút.” Một người khác nhíu mày:
“Có thể làm cho chúng ta đuổi theo lâu như vậy, cô ta cũng không phải là hạng dễ đối phó, đừng có thuyền lật trong mương.”
“Biết.” Đối phương gật đầu:
“Đánh gãy tứ chi của nàng trước, sau đó liền có thời gian chậm rãi chơi, hình như Bạch gia cũng ra một cái giá rất lớn để mua lại mạng của nàng ta.”
“Ngươi biết liền tốt.”
Trong lúc hai người này nói chuyện thì cũng không quên áp sát lại gần, điều này càng làm cho sắc mặt của Tần Thanh Dung trở nên khó coi hơn.
Lập tức lùi lại hai bước, xoay người rồi lao vào trong bóng tối.
“Muốn chạy trốn?” Tên nha dịch cười lạnh:
“Vừa rồi trong lòng bọn ta còn có chút kiêng kị, không dám đuổi hết sức, ngươi cho rằng mình thật sự có thể chạy trốn được sao?”
Vừa nói xong thì hai người liền xông lên hai bên trái phải.
Tốc độ cũng nhanh hơn trước đây chừng năm, sáu phần!
…
Mưa rơi nặng hạt, dày như màn châu treo lủng lẳng giữa đất trời.
Hàn phong gào thét khiến cho phi cầm dã thú trong rừng run lẩy bẩy, nhưng lại không áp chế được sát ý đang tràn ngập trong rừng.
Một giọt nước lạnh lẽo rơi lên bờ môi, Mạc Cầu nhẹ nhàng liếm một cái, vị đắng chát, lạnh lẽo dâng lên trong lòng.
Hắn nhắm mắt lại, lồng ngực chập trùng, đao kiếm trong lòng bàn tay đột nhiên ngưng tụ.
Chuyện đã đến nước này, chỉ đành phải đánh cược!
Sát cơ vô hình trỗi dậy khiến cho Lăng Vạn ở đối diện cũng phải biến sắc, vẻ ung dung trên mặt cũng dần biến mất.
“Coong!”
Trường đao run rẩy, thân kiếm ổn thủ.
Thân như chuông, tay như pháo, kình tòng địa khởi, lực đạt tiêm mang.
Chỉ là một tư thế phòng ngự đơn giản, nhưng ở trên người Mạc Cầu lại dường như không có kẽ hở.
Luận tu vi, hắn chẳng qua chỉ là Đoán Cốt.
Luận thực lực, hắn có thể so với Luyện Tạng.
Nhưng nếu so về cảnh giới võ học, mượn nhờ cảm ngộ của hệ thống, Mạc Cầu còn mạnh hơn những gã cao thủ Hậu Thiên như Lăng Vạn và Chung Vân Triệu một bậc.
Lúc này hắn đã bình tĩnh lại, đao kiếm tương hợp, cơ thể giống như một tòa núi lớn sừng sững, phòng ngự không gì phá nổi.
“Tốt!” Cho dù là địch thủ, nhưng Lăng Vạn cũng không nhịn được khen ngợi một tiếng:
“Bằng chừng ấy tuổi lại có tạo nghệ võ học bậc này, nếu là hôm nay bất tử, ngày khác tất nhiên sẽ viễn siêu Lăng mỗ.”
“Chỉ tiếc…”
Gã than nhẹ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền