Chương 59 . Đoán Cốt
Từ khi Lôi gia vào hiệu thuốc thì Mạc Cầu đã không xen tay vào việc mua sắm ở nhà kho ngoài thành nữa.
Đối này Mạc Cầu thì đây cũng không tính là chuyện xấu.
Ngoài thành nguy hiểm thì không nói, hắn còn tiết kiệm được một khoảng thời gian để tu tập võ nghệ, lớn mạnh thực lực.
Chẳng qua công việc ở nội thành vẫn đang bị Tề sư huynh nắm trong tay, không cho Lôi gia đạt được.
Như vậy thì phải có người bận rộn.
“Bát giác mười cân, tiểu Hồi Hương năm cân, Bạch Chỉ bốn cân, Cam thảo…”
Trước cửa quán rượu Trương gia, Mạc Cầu đưa cho chưởng quỹ những gói dược liệu đã cân đo trọng lượng kỹ càng từ trước:
“Ngài đếm thử đi.”
“Khỏi cần, đều là người quen, ta tin được.” Chưởng quỹ lắc đầu, sắc mặt đột nhiên biến đổi, cất bước ra ngoài cửa:
“Uông tráng sĩ, tại sao hôm nay ngài tới sớm vậy?”
Đồng thời ông ta còn vẫy tay gọi tiểu nhị lại đây, dặn dò: “Nhanh đi lấy một chút rượu đến đây, thuận tiện cầm thêm 2 cân thịt bò kho tương nữa.”
“Không cần.” Uông lão nhị chắp hai tay sau lưng rồi ung dung mở miệng:
“Hôm nay ta tới là phụng mệnh thu lệ tiền của những cửa hàng ven đường, không phải tới đây ăn uống.”
“Lệ tiền.” Chưởng quỹ biến sắc:
“Không phải nửa tháng trước vừa thu sao ạ?”
“Ai nói với ngươi là mỗi tháng chỉ thu một lần vậy?” Uông lão nhị khinh thường, nói:
“Từ hôm nay trở đi, lệ tiền nửa tháng thu một lần, nhưng mà ông cứ yên tâm, lần này chỉ cần một nửa tiền của lần trước thôi.”
“Nửa tháng thu 1 lần?” Chưởng quỹ choáng váng, trên mặt hiện vẻ đắng chát, chắp tay cầu khẩn nói:
“Cho dù là một nửa thì cũng không phải là số ít, Uông tráng sĩ có thể thủ hạ lưu tình một chút được không, những ngày này chuyện làm ăn của quán rượu thật sự là không tốt lắm.”
Tháng trước, Hắc Hổ đường đã tăng lệ tiền lên rồi.
Bây giờ lại muốn thu thêm, việc buôn bán của ông ta có kiếm được tiền hay không thì không nói, bây giờ e là còn phải bù thêm một số tiền vào nữa.
Như vậy làm sao mà được?
Trong lòng biệt khuất đồng thời cũng có ngọn lửa giận dâng lên.
“Hả?” Sắc mặt Uông lão nhị trầm xuống.
“Ầm!”
Đúng vào lúc này, một tiếng vang truyền đến.
Trên đường, hai gã đại hán vạm vỡ hất bay một quầy hàng, con đẩy vợ chồng chủ quán ngã lăn ra đất, liên tục gầm thét:
“Không giao tiền, muốn bị đánh đúng không?”
“Phá cho ta!”
“Đập nát quầy hàng cho ta, ngươi không muốn làm thì có người khác nguyện ý làm!”
Đại hán vừa gào thét vừa quyền đấm cước đá, vợ chồng chủ quán thì đang quỳ xuống đất đau khổ cầu khẩn.
“Hảo hán tha mạng, thật sự là chúng tôi không thể nào lấy ra nhiều tiền như vậy nha!”
“Đừng đập, đừng đập nữa!”
“Ầm…”
So quyền đau chân đá của đối phương thì đôi vợ chồng đang nước mắt đầy mặt càng quan tâm hàng hoá hơn.
Nhưng mà, những tiếng vỡ liên tục vang lên làm cho bọn hắn ngày càng tuyệt vọng.
“Ta liều mạng với các ngươi!”
Nơi xa, dường như có người đang tức giận gào thét, bất quá chỉ thoáng chốc liền biến thành những tiếng kêu thê lương thảm thiết.
“Ai dám động thủ, giết!”
Giọng nói lạnh lẽo này làm xung quanh trở nên yên tĩnh.
Trong tửu lâu.
Sắc mặt chưởng quỹ trắng bệch, tiểu nhị ở bên cạnh thì càng là co rút thân thể, trốn vào nơi hẻo lánh.
“Uông . . Uông tráng sĩ.” Cổ họng ông ta nhấp nhô, nở một nụ cười khó coi rồi nói:
“Ngài chờ một lát, ta lập tức đi lấy bạc.”
“Ừm.” Uông lão
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền