Chương 67 . Ứng Sai
Người dịch: Whistle
Trên đường dài, người đi đường thưa thớt.
Một mảnh bông tuyết chậm rãi bay xuống khiến cho người ta ngừng lại.
“Tuyết rơi!”
Mạc Cầu vừa mới bước ra khỏi quán rượu liền đưa tay tiếp được bông tuyết, sắc mặt phức tạp, ánh mắt biến hóa.
Lúc này chắc chắn là người của Liễu gia đã sớm đi xa.
Muốn đuổi theo cũng đã không kịp.
Vả lại trong trời đông giá rét này đi xa một mình, hơn nữa vẫn là dưới tình huống chưa quen thuộc đường xá, thì càng gian nan hơn.
Nếu như không tất yếu, hắn cũng không muốn mạo hiểm, nhất là bây giờ bản thân hắn bị trọng thương, cần tĩnh dưỡng.
Mạc Cầu run người một cái rồi nhanh chóng suy nghĩ trong lòng.
“Đúng vậy.” Quách Tiêu người đầy mùi rượu đang thư triển gân cốt, đứng vững trong làn tuyết bay, cười nhạt nói:
“Năm nay nhất định là một vụ mùa bội thu!”
“Vụ mùa bội thu?” Mạc Cầu nhìn những người đang đi trên đường rồi chậm rãi lắc đầu:
“E là không phải như vậy.”
Đạo phỉ vào thành tàn phá bừa bãi, không biết đã có bao nhiêu bách tính gặp nạn, năm nay sao có thể xem như một mùa bội thu được?
“Mạc đại phu có chỗ không biết.” Quách Tiêu chắp tay tiến lên, vừa đi vừa nói:
“Tới gần trời đông giá rét thì cuộc sống ở ngoài thành càng gian nan hơn, cho nên mỗi đến lúc này thì đa số đạo phỉ sẽ cực kỳ hung hăng ngang ngược.”
“Liền xem như thương đội có hộ vệ áp vận, vì để không phải chịu đói, bọn hắn bắt buộc phải mạo hiểm.”
“Những thôn trại kia càng giống như những miếng thịt mỡ.”
Quách Tiêu đã từng dẫn huynh đệ ở bên ngoài lăn lộn, đương nhiên là rất hiểu biết về hoàn cảnh của đạo phỉ.
Lúc này gã khoan thai mở miệng:
“Mà năm nay thì không giống, lúc trước ở trong thành vơ vét một phen đã có thể để cho bọn hắn trúng được một mùa bội thu.”
“Lúc này bọn chúng sẽ không tốn công tốn sức để quấy rối những người khác, bởi vì không cần thiết.”
“Thì ra là vậy.” Mạc Cầu giật mình.
Nhưng mà loại ‘mùa bội thu’ này cũng chỉ là đối với nhà giàu mà thôi, cuộc sống của người bình thường cũng sẽ gian nan như vậy.
“Tuy là nói vậy, nhưng sang năm thì chưa hẳn.” Quách Tiêu chắp hai tay sau lưng, giống như nho sinh chỉ điểm giang sơn:
“Theo ta được biết, mấy thế lực đạo phỉ ở ngoài thành đã bị Bạch Mã phỉ thống hợp, ngưng tụ thành một sợi dây thừng.”
“Về sau thương gia muốn ra khỏi thành, muốn an ổn làm ăn thì nhất định phải chào hỏi Bạch Mã phỉ một tiếng.”
“Những người không có chỗ dựa thì cuộc sống sẽ ngày càng khó khăn hơn!”
Đang lúc nói chuyện, gã nghiêng đầu nhìn Mạc Cầu, ý tứ cũng rất rõ rồi, chỗ dựa lớn nhất trong thành hiện giờ đương nhiên là Hắc Hổ đường rồi.
“Bạch Mã phỉ?” Mạc Cầu lại không tiếp tục đề tài này mà cau mày nói:
“Đạo phỉ vào thành tàn sát bừa bãi, lạm sát bách tính, chẳng lẽ xảy ra đại sự như vậy mà triều đình liền mặc kệ sao?”
Hắn vẫn luôn nghi hoặc chuyện này nên nhân cơ hội lần này hỏi luôn.
“Đạo phỉ vào thành?” Quách Tiêu bật cười:
“Chuyện như thế có ngươi biết ta biết, dân chúng trong thành biết, nhưng chỉ có người của triều đình là sẽ không biết gì cả.”
“Có ý gì?” Mạc Cầu dẫm chân xuống, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc:
“Huyện phủ không trình báo chuyện đạo phỉ vào thành lên cho triều đình sao?”
“Tại sao phải báo?” Quách Tiêu nhún vai:
“Chắc là Mạc đại phu không biết, nhất thành thất thủ, nếu như vấn tội luận phạt thì quan chủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền