Chương 72 . Phong Lôi Tuấn
Người dịch: Whistle
Ngoài thành.
Trên quan đạo cũ nát, gần hai mươi tinh nhuệ của Hắc Hổ đường đang thúc ngựa lao nhanh.
Móng ngựa chạy qua lưu lại một làn bụi mù thật dài phía sau, lao thẳng đến Minh Phong sơn.
Người cầm đầu tướng mạo đường đường, dáng người tráng kiện, có một đôi mắt ẩn hiện âm lãnh lệ khí, chính là Phi hổ Chung Vân Triệu.
Sau lưng gã ta là đám người Quách Tiêu, Uông lão nhị, Thảo Thượng Phi…
Những người này từng là đạo phỉ ngoài thành nên quen thuộc đường đi ngoài này, lại biết biến báo, có thể kịp thời phát hiện chỗ không đúng.
Có nhân khinh công bất phàm, am hiểu đánh xa.
Tuy rằng còn không đến hai mươi người, nhưng người nào người nấy đều là cao thủ hiếm có, coi như đối mặt với một trăm người tinh binh cũng không sợ.
Như vậy cho dù Bạch Mã phỉ có âm mưu quỷ kế gì thì cũng có thể chiến có thể lui, tiến thối tự nhiên.
Có thể nói như vậy.
Cộng thêm Chung Vân Triệu, gần hai mươi người này đã là một nửa thực lực tinh nhuệ của Hắc Hổ đường rồi.
“Ầm…”
Chính giữa đội xe có một chiếc xe ngựa, không có toa xe, trên đó chỉ có một cái rương hình vuông 1m vuông.
Lúc này bánh xe cán phải một tảng đá, xe ngựa bị chấn lên cao, suýt chút nữa là cái rương bị bay ra ngoài.
“Xuy!”
Phía trước, Chung Vân Triệu đột nhiên kéo cương ngựa một phát.
Gã lập tức từ lưng ngựa đằng không nhảy lên, như hổ mọc thêm cánh, lượn về phía sau mấy mét rồi rơi lên trên xe ngựa.
“Tam đương gia.” Quách Tiêu ở bên cạnh ghìm xe ngựa lại, nhẹ nhàng lắc đầu:
“Đồ vật trong rương không sao cả.”
“Vậy là tốt rồi.” Sắc mặt Chung Vân Triệu ngưng lại, quay đầu nhìn về nơi xa:
“Sắp đến Minh Phong sơn rồi, không biết người của Bạch Mã phỉ đang ở nơi nào?”
Một người trong đám nghe vậy liền lập tức đặt một tay lên môi rồi hé miệng vận khí phát ra tiếng huýt sáo.
“Li!”
Ở trên không trung, một con diều hâu nghe tiếng lao xuống, giống như một mũi tên màu đen, bay quanh đầu của người này.
“Tam đương gia, bọn hắn đã đến rồi.” Người kia nhìn động tác diều hâu, tựa như có thể nhìn ra thứ cái gì:
“Không dưới trăm nhân, ở trong một cái khe núi.”
“Trăm người?” Hai mắt Chung Vân Triệu co rụt lại:
“Rất tốt, lần này nhất cử giải quyết luôn họ Lôi, nội thành, ngoại thành chúng ta đều sẽ không còn đối thủ!”
“Như thế, ta cũng có thể…”
Nói được nửa đoạn thì hắn lại dừng lại.
Đối với người khác thì một toà thành trì chính là toàn bộ thiên hạ.
Nhưng đối với Chung Vân Triệu mà nói, nơi này quá hoang vắng, tuy rằng có thể trở thành đệ nhất cao thủ, nhưng lại không có chút tiền đồ nào cả.
Đừng nói là Tiên Thiên, cho dù là phương pháp tu hành Hậu Thiên cũng đã là cao nhất rồi, gần như không có khả năng tiến bộ.
Càng đừng đề cập đến việc thành tựu Tiên Thiên chi cảnh.
Mà nếu như không thể thành tựu Tiên Thiên thì cả đời này cũng sẽ cách biệt với cái gọi là ‘Tiên đồ’ trong truyền thuyết.
Hắn vạn lần không thể cho phép chuyện này xảy ra!
Chỉ có triệt để trấn áp Bạch Mã phỉ, nhất thống nội ngoại thành, mang theo toàn bộ tích lũy nơi này tiến đến chỗ khác thì mới có khả năng tiến thêm một bước.
Chung Vân Triệu ta thiên phú dị bẩm, chính là nhân trung long phượng, trời sinh dị tượng, há có thể ở lại chốn đất nghèo này?
Ta phải đứng trên đỉnh cao nhất, trở thành ‘Tiên nhân’ trong truyền thuyết mới đúng!
Trong lòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền