Chương 75 . Chiến Luyện Tạng
Người Dịch: Whistle
“Phong Lôi Tuấn Lôi Vọng!”
“Chung Sơn!”
Trong màn đêm, gió lạnh rít gào, ánh sáng ngọn đèn chập chờn.
Trụ sở hạch tâm Hắc Hổ đường, hai bóng người hùng tráng đang đứng từ xa đối mặt, trong mắt đều lộ ra sát cơ.
Đại thủ lĩnh của Bạch Mã phỉ Lôi Vọng, Đường chủ của Hắc Hổ đường Chung Sơn.
Hai người là bạn tri kỷ đã lâu, nhưng lần trước gặp mặt đã là chuyện của mười mấy năm về trước, khi đó hai người chẳng qua chỉ bộc lộ tài năng.
Hôm nay tái kiến, đã không giống nhau.
Lôi Vọng cầm cây thương dài gần một trượng trong tay, mặt lộ cười lạnh, trường thương chỉ lắc một cái liền chấn vỡ vách tường ở một bên.
Uy thế cực thịnh, cũng làm cho những người ở quanh không dám lại gần.
“Quả nhiên.” Lôi Vọng nhìn Chung Sơn rồi lạnh giọng nói:
“Ngươi từng bước vào Hậu Thiên cảnh, chỉ tiếc thời vận không đủ, bị Sử Tiêu phá đan điền khí hải.”
“Khó trách có thể tiếp được ta một thương!”
“Chỉ tiếc…”
“Luyện Tạng chung quy là Luyện Tạng, dù cho đã từng bước vào Tiên Thiên, nhưng bây giờ vẫn chỉ là một kẻ Luyện Thể!”
“Thì tính sao? Cuối cùng thì gã họ Sử vẫn là chết trong tay Hắc Hổ đường ta đấy thôi.” Chung Sơn người khoác trọng giáp, mười ngón tay nhẹ nhàng hoạt động, trong mắt mang theo vẻ cảnh giác:
“Ngược lại là các hạ, liên tục hai lần ban đêm xông vào thành trì, họa loạn một phương bách tính, thật coi uy vọng của triều đình như trò đùa sao!”
Không cần hỏi nhiều, Lôi Vọng đã hiện thân ở nơi này thì đã nói rõ trận ước chiến ở Minh Phong sơn hôm nay chỉ là một cái bẫy, tuy rằng trong lòng Chung Sơn kinh ngạc nhưng lại không loạn.
“A…” Lôi Vọng a nhẹ, mặt không đổi sắc:
“Lần trước vào thành là do Chung huynh mở cửa thành cho. Lần này, Chung huynh cho rằng là ai ra tay đây?”
Hai mắt Chung Sơn co rụt lại, trong lòng lập tức phát lạnh.
“Xem ra, Chung huynh đoán được.” Lôi Vọng cười nhạt:
“Tuy rằng Lôi mỗ ở ngoài thành có tiếng xấu, nhưng sẽ không đắc tội với các vị lão gia nha môn ở nội thành, ngược lại là Chung huynh…”
“Ở trong mắt của một số người, huynh rất chướng mắt nha!”
Sở dĩ chuyến này Lôi Vọng có thể thuận lợi như vậy, thực lực bản thân chỉ là một mặt, một nguyên nhân khác là trong nha môn có người ám thông xã giao.
Thậm chí.
Lôi Vọng hoài nghi, hai vị lão gia ở trong nha môn kia cũng không phải là không có ý thuận nước đẩy thuyền.
“Hừ!” Ánh mắt Chung Sơn thiểm động, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Tá ma giết lừa vốn là bình thường, bất quá Lôi huynh cho rằng nếu như không còn Chung mỗ thì ngươi sẽ có thể kiên trì được bao lâu đây?”
“Huống hồ, chỉ cần Kỳ Lân Chung gia ta còn tại, Hắc Hổ đường sẽ mãi mãi không thể đổ!”
“Thật sao?” Lôi Vọng chấn động trường thương:
“Xem ra, bây giờ ngươi cũng chỉ biết qua loa vài câu, con mãnh hổ năm đó đã sớm không tồn tại rồi.”
“Thật là khiến người ta thất vọng nha!”
Thời gian nói mấy câu này, Lôi Vọng liền thở ra hơi sau khi điên cuồng đột tiến rã rời, hắn đạp chân xuống, lao tới gần Chung Sơn.
“Vậy để ta xem thử, con mãnh hổ năm đó đã chiếm cứ một phương hiện giờ còn thừa lại mấy phần chất lượng!”
Âm chưa lạc, trường thương đã phá vỡ hắc ám, mũi thương sắc bén nhảy nhót ép thẳng vào mặt đối thủ.
Trường thương trong tay Lôi Vọng rất cầu kỳ, cán thương là do cực phẩm hoa lê mộc trải qua các loại pháp môn nhào nặn phức tạp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền