ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 79. . Một Kiếm

Chương 79 . Một Kiếm

Người dịch: Whistle

Độc Lang, Dương Hồng một người đuổi, một người chạy, chớp mắt liền không thấy tung tích.

Liêu Bạch, lão Chu thì liên tiếp bỏ mình, chỉ trong một giây lát, sân bãi vốn đang náo nhiệt đã trở nên trống rỗng.

Chỉ còn sót lại hai người đang giấu giếm sát cơ.

Trong miệng thì Mạc Cầu xin khoan dung, thân thể lại âm thầm kéo căng, giống như một cái lò xo đang từ từ tích súc lực lượng.

“Mạc đại phu.”

Từ Khiếu Thiên phảng phất như không nghe được những lời mà Mạc Cầu nói, y cầm kiếm tiến lên, trên mặt đều là đạm mạc:

“Chúng ta cũng coi như cộng sự một tràng, ngươi dự định đi như thế nào?”

“Yên tâm, kiếm của Hứa mỗ rất nhanh, chỉ cần một kiếm, thậm chí có thể làm cho người ta không thấy đau đớn.”

“Từ đại hiệp, thật sự không thể cho ta con đường sống sao?” Sắc mặt Mạc Cầu trắng bệch:

“Ta có thể bảo thủ bí mật, để thể hiện thành ý, cái này… Cây cung tiễn này, ta cũng có thể đặt nó xuống trước.”

“Ồ?” Từ Khiếu Thiên nhướng mày, trên mặt giống như cười mà không phải cười, nhưng mà vẫn đàng chầm chậm bước tới:

“Ngươi đặt cung tên xuống trước đi.”

“Tốt, tốt.” Mạc Cầu tỏ ra kích động, liên tục gật đầu, trực tiếp buông tay thả cung tiễn xuống đất:

“Từ đại hiệp, ta thật sự rất có thành ý.”

“Đúng là vậy.” Từ Khiếu Thiên chậm chạp gật đầu, ánh mắt lập tức nhìn về phía bên hông Mạc Cầu:

“Còn có cây đao này.”

“Đao?” Asnh mắt Mạc Cầu khẽ biến, một tay đè chặt cán đao bên hông, dưới chân từ từ triệt thoái về phía sau.

“A…” Trong mắt Từ Khiếu Thiên lộ ra vẻ khinh thường:

“Xem ra, Mạc đại phu vẫn còn cảnh giác với ta, đã như vậy, không thả cũng được.”

Nói xong liền cất bước lại đây.

Mười bước, thất bước, năm bước…

Khoảng cách ngày càng gần, thân thể Mạc Cầu cũng ngày càng kéo căng, thậm chí trên trán còn có mồ hôi lạnh toát ra.

Cho đến khi không thể kiên trì được nữa mới đột nhiên mở miệng:

“Tốt, tốt, ta để đao xuống!”

“Cũng tốt.” Từ Khiếu Thiên nhướng mày, trong lòng thầm nghĩ thú vị, nhưng sát cơ lại không giảm chút nào:

“Để đao xuống, có lẽ ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

“Chuyện này là thật?” Mạc Cầu vội vàng ngẩng đầu, trên mặt hiện vẻ chờ mong, cơ bắp trên người thì đang không ngừng kéo căng.

“Ngươi có thể không làm.” Từ Khiếu Thiên khinh thường cười một tiếng:

“Từ mỗ tuyệt không cưỡng cầu.”

“Từ đại hiệp nói đùa.” Mạc Cầu lộ vẻ xấu hổ, tay trái nhẹ nhàng gỡ trường đao xuống, hơi chần chờ một chút, đột nhiên nhất niệm.

Trường đao ở giữa hai người xẹt qua một vòng cung, trước cao sau thấp, chỉ trong chốc lát liền đã che chắn tầm mắt của Từ Khiếu Thiên.

Cùng lúc đó, một cỗ khí thế nảy sinh.

“Ừm?” Từ Khiếu Thiên nhướng mày, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, chẳng qua trên mặt vẫn còn mấy phần khinh thường.

Y biết trước là Mạc Cầu không phải đang thật lòng cầu xin tha thứ, chẳng qua là muốn kéo dài thời gian để tìm cơ hội bỏ chạy mà thôi.

Bây giờ xem ra, vị Mạc Sư phụ này lại không có ý định đào tẩu, ngược lại còn định liều mạng một lần.

Kéo căng thân thể, giống như kéo căng dây cung, lực đạo rục rà rục rịch, vận sức chờ phát động kia trông thật là Buồn cười!

Tùy rằng hơi có ngoài ý muốn, nhưng y cũng chẳng thèm để vào mắt.

Một gã đại phu xem bệnh, niên kỷ cũng không lớn, coi như tập chút Võ kỹ thì lại mạnh đến đâu chứ?

Trong mắt lộ vẻ khinh thường, trường kiếm trong tay y

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip