Chương 813 . Tiên Dân Di Tộc
Người dịch: Whistle
“Haizz!”
Vân thúc lắc đầu:
“Ta nói ngươi đưa thì ngươi cứ đưa là được, hết lần này tới lần khác lại muốn ta phải động thủ.”
Nói xong liền nhanh tay đoạt lấy đứa trẻ kia.
“Phong Nguyên!”
“Họ Vân, ngươi làm gì?”
“Hỗn trướng!”
Vân thúc vung mâu hất Phong Nguyên ra, một tay nắm lấy cổ họng của đứa trẻ, cơ thể nhanh chóng lùi lại, gã ta liếc qua đám người rồi lạnh lùng nói:
“Đừng tới đây, nếu không ta sẽ giết chết đứa nhỏ này!”
“Ngươi…” Thái Hạo dừng lại, vẻ mặt dữ tợn:
“Để đứa nhỏ xuống!”
Còn có người vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng chạy tới ôm lấy Phong Nguyên đang hấp hối, cả giận nói: “Vân thúc, thúc làm gì vậy?”
“Làm gì?” Vân thúc nghe vậy, gương mặt đột nhiên bắt đầu vặn vẹo:
“Ta đã chịu đủ cuộc sống như thế này rồi!”
“Mấy chục năm…”
“Mấy chục năm qua, mỗi ngày đều phải trốn đông trốn tây, ăn bữa hôm lo bữa mai, không có một ngày bình yên, trơ mắt nhìn xem thê tử bỏ mạng.”
Gã ta kích động liều mạng gầm thét:
“Lão tử chịu đủ rồi!”
“Vân lão nhị, những người ở đây ai mà không phải như vậy?” Một người cất bước tiến lên, giận dữ mắng mỏ:
“Ở đây nhiều người như vậy, ai ai cũng đều đã trải qua những chuyện này, cha mẹ của Phong Nguyên bảo vệ mạng sống cho nó đã bị Băng Long đóng băng chết cóng, vợ con của Tộc trưởng cũng mệnh tang trong biển lửa…”
“Những người còn lại…”
“Chẳng lẽ chỉ có một mình ngươi phải trải qua những chuyện này hay sao!”
“Không sai.” Vân lão nhị hít sâu một hơi, lùi lại một bước:
“Ngươi nói không sai, chúng ta đều như vậy.”
“Chẳng qua là ta đã chịu rồi!”
“Vân lão nhị.” Thái Hạo đưa tay, cắn chặt răng, nói:
“Giao đứa nhỏ cho ta, ngươi… Ngươi có thể rời đi!”
“Tộc trưởng!”
“Không được!”
“Hắc hắc…” Vân lão nhị hừ lạnh:
“Thái Hạo, ngươi cho rằng ta sẽ còn tin những lời ngươi nói sao, chỉ bằng một mâu mà ta đã cắm trên người Phong Nguyên, với tính cách của ngươi sợ là sẽ không bỏ qua cho ta.”
“Ngươi muốn làm gì?” Thái Hạo biến sắc:
“Không!”
“Ngươi… Đang làm gì?”
“Không có gì.” Vân lão nhị nhướng mày:
“Ta đã đạt thành giao dịch với một Long tộc nằm trong Bát Bộ Thiên Long, bọn chúng nguyện ý tiếp nhận ta, vả lại còn sẽ giúp ta hóa rồng.”
Gã vừa nói xong, đám người đều nhao nhao biến sắc.
“Hỗn trướng!”
“Vô sỉ!”
“Họ Vân, sao ngươi có thể làm ra loại chuyện này!”
“Các ngươi kích động như vậy làm gì?” Vân lão nhị hừ nhẹ:
“Ta chỉ không muốn chết mà thôi, giống như mấy tên vừa rồi vậy, chỉ vì yểm hộ cho các ngươi mà phải bị ném ra ngoài làm mồi nhử.”
“Tộc trưởng, nể tình chúng ta đã ở chung nhiều năm như vậy, các ngươi rời đi đi, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản.”
“Nếu như chậm…”
Gã ngẩng đầu nhìn trời, nói:
“Sợ là sẽ không kịp, nơi đây đã không an toàn nữa rồi.”
“Thật sao?” Ánh mắt Thái Hạo trở nên lạnh lùng, bỗng nhiên than nhẹ một tiếng:
“Vậy ngươi cho rằng mình có thể sống sót được sao?”
“Nếu không thì sao?” Vân lão nhị cười lạnh:
“Nếu như các ngươi dám tới gần, vậy thì ta sẽ giết chết đứa nhỏ này, Tộc trưởng tốt nhất là đừng đến cầm Xạ Nhật Cung, nếu không tay ta đột nhiên hơi dùng sức.”
“Tuy rằng đứa nhỏ này đã có tu vi Ngũ giai, nhưng sợ là nó cũng không chịu nổi.”
Gã ta có thể khẳng định là Thái Hạo đã xem đứa nhỏ này như hi vọng của nhân tộc rồi, cho nên y tuyệt đối không thể nào đứng nhìn nó chết được.
“Có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền