ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 815. . Đồ Long Thuật

Chương 815 . Đồ Long Thuật

Người dịch: Whistle

Không thể không nói, Mạc Cầu cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Hắn ngồi trên chủ vị trong đại điện rồi cúi đầu nói:

“Khương Lưu!”

“Tại.”

“Làm theo lời mà ngươi nói đi, tách tộc nhân ra bốn phía, cho dù sau này có gặp phải bất trắc thì cũng có thể bảo toàn huyết mạch cho tộc nhân.”

“Tộc trưởng nói đúng.” Vạn Tượng chắp tay.

“Chuyện này.” Mạc Cầu nghiêng đầu:

“Khương Nguyên, giao cho ngươi xử lý, trong khoảng thời gian này, Phượng Lam phụ trách quản lý sự vụ trong tộc.”

“Vâng.” Hai người Khương Nguyên gật đầu, sau đó lại tỏ ra không hiểu nhìn hắn:

“Vậy Thiếu ti tế…”

Bình thường những chuyện như vậy đều được giao cho Thiếu ti tế ‘Khương Lưu’ xử lý.

“Khương Lưu có chuyện cần làm.” Mạc Cầu mở miệng:

“Gần đây sẽ không xuất hiện trong tộc đàn.”

“Không sai.”

Vạn Tượng gật đầu.

Không còn Long tộc áp bách, thuế biến trong cơ thể y cũng trở nên trì hoãn, nhưng một khi quá trình này bắt đầu thì đã không còn đường lùi.

Đột phá Nguyên Anh là con đường duy nhất.

Vạn Tượng cần phải bế quan.

Mấy ngày sau.

Tộc Khương liền bắt đầu di tản khắp tứ phương, mấy chục vạn người mang theo đồ ăn quần áo, chọn một nơi đặt chân rồi vất vả cần cù cày cấy khai thác.

Vì rời xa nơi này, bọn hắn còn mang theo toàn bộ gia đình bôn ba ngàn dặm, chỉ vỏn vẹn là sự gian nan dọc đường thôi thì đã có không biết bao nhiêu người không thể vượt qua.

Mỗi một lần di chuyển đều là một tràng trắc trở.

“Trăm vạn năm qua, nhân tộc đã trải qua cuộc sống ăn bữa hôm lo bữa mai như vậy.”

“Lấy bản thân để cung dưỡng Long tộc, thứ đổi lấy không phải là an cư lạc nghiệp, mà trở thành thức ăn trong miệng đối phương, bị nuôi nhốt giống như súc vật.”

Trên sườn núi.

Thái Hạo có thêm một chút tóc trắng, khi nhìn thấy cảnh này liền không khỏi tỏ ra thương xót:

“Nhân tộc trời sinh liền có trí tuệ thông suốt, trong rất nhiều Thị tộc ở đây, ngoại trừ Tộc trưởng và tư tế thì gần như không còn có người nào biết chữ nữa, ngay cả ngôn ngữ cũng không thông.”

“Chúng ta…”

“Không nên như thế!”

“Vậy các hạ cho rằng chúng ta nên làm thế nào?” Mạc Cầu đứng chắp tay, chậm rãi mở miệng.

Hắn đã từng bôn ba ngàn dặm, ngày ngày ăn bữa hôm lo bữa mai, khát thì uống nước mưa, đói thì ăn thảo mộc, có thể nói Mạc Cầu cũng là một thành viên trong đám người bên dưới.

Thống khổ tra tấn cũng không tính là gì, chỉ cần có hi vọng thì sẽ có thể chịu đựng.

Sợ là không có hi vọng.

Giống như chúng sinh trong thế giới này, mê mang bôn ba, vất vả vô dụng, đời đời kiếp kiếp đều bị Long tộc nô dịch, không có được thời gian xoay sở.

“Tộc ta được truyền lại từ thời thượng cổ, chính là tiên nhân Di tộc.”

Thái Hạo chắp tay, sợ Mạc Cầu không hiểu, giải thích nói:

“Tiên nhân chính là cường giả mạnh nhất của nhân tộc, từng nô dịch Thần long chư thiên, xem rồng như ngựa, đồ long làm thức ăn, uy áp vạn giới trong ức vạn năm qua.”

“Đáng tiếc…”

Thái Hạo than nhẹ một tiếng, nói:

“Một tràng biến cố đã làm cho tiên nhân vẫn lạc, để cho Long tộc chiếm được thế giới này, nhân tộc chúng ta cũng trở thành tù nhân của bọn chúng.”

“Đời đời kiếp kiếp đều bị nó nô dịch!”

Mạc Cầu mặt không đổi sắc.

Đứng ở địa vị của Long tộc, bọn chúng đánh vỡ sự nô dịch của nhân tộc, còn nô dịch ngược lại nhân tộc, tất nhiên là đại khoái nhân ý, không oán trách được.

Nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip