Chương 92 . Lôi Đài
Người dịch: Whistle
Sau khi ra khỏi viện lạc, Mạc Cầu không đi thẳng về phía hiệu thuốc Thanh Nang mà hắn trở về chỗ ở của mình trước.
Ở trong nhà lấy quái đao, Thanh Phong kiếm ra, dùng cái bọc cuốn lại rồi vác lên lưng, sau đó mới đi bộ tới hiệu thuốc.
Trước hiệu thuốc đã là một biển người.
Không giống như vụ Hắc Hổ bang động thủ với Bạch Mã phỉ, chuyện hai vị sư phụ của hiệu thuốc tranh đoạt gia sản đã huyên náo đến mức toàn thành đều đang xôn xao.
Hôm nay lại đúng lúc hai vị sư phụ luận võ, không chỉ là những nhân vật tai to mặt lớn trong thành tụ tập lại đây mà ngay cả những người rảnh rỗi cũng có không ít.
Cả con đường này đều đã chật như nêm cối.
Mạc Cầu chen vào trong đám người rồi đi vào hậu đường của hiệu thuốc, khung cảnh đột nhiên thay đổi, chỉ có lại lác đác vài người ở đây.
Ngoại trừ mấy vị sư phụ và học đồ của hiệu thuốc thì chỉ còn lại ba người Tần Thanh Dung, Tề sư huynh, Tần sư phụ.
Nhìn thấy Mạc Cầu, mắt của mấy người sáng lên, liền ngay cả Tề sư huynh cũng hòa hoãn hơn một chút.
“Mạc Cầu!”
“Mạc sư đệ!”
“Ngươi cũng tới.”
“Vâng.” Mạc Cầu tiến lên một bước, chắp tay với Tần sư phụ:
“Tần sư phụ, nhất định phải động thủ sao?”
“Ừ.” Tần sư phụ đang ngồi ngay ngắn ở chính giữa, nghe vậy bèn gật đầu:
“Lúc còn trẻ thì oán hận của hai người bọn ta đã tích oán rất sâu, đặc biệt là lúc sư muội qua đời, bọn ta đã ước hẹn phân ra thắng bại, chẳng qua là vì có nhạc phụ đại nhân nên mới bị đè xuống.”
“Bây giờ…” Tần sư phụ ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài, ánh mắt phức tạp:
“Chỉ là thực hiện ước định khi xưa mà thôi!”
Năm đó Hứa lão cố ý đuổi Lôi sư phụ ra ngoài thành là vì áp chế mâu thuẫn của hai người.
Bây giờ thế hệ trước không còn nữa, mâu thuẫn của hai người cũng không thể nào hòa hoãn được nữa, khó mà tránh khỏi một trận chiến.
Thậm chí, bởi vì oán hận chất chứa quá sâu, từ đầu đến cuối đều không được giải thoát, đã đạt đến tình trạng không chết không thôi.
“Tần sư phụ.” Mạc Cầu trầm ngâm một chút, nói:
“Tại hạ đã từng ở trong hiệu thuốc học nghệ, xem như hậu nhân, không bằng để tại hạ xuất thủ luận võ với Lôi sư phụ.”
Cũng không phải là Mạc Cầu đang khách khí.
Trước đây khi Bạch Mã phỉ vào thành, Mạc Cầu bị trúng khói độc, đương thời nếu như không có Tần sư phụ thì e là khó thoát một kiếp, thậm chí ngay cả cái chết của Hứa lão, suy tính tỉ mỉ thì hắn cũng phải mấy phần nguyên nhân.
Lại thêm ân truyền đạo học nghề, cho dù như thế nào thì Mạc Cầu cũng phải nhận phần nhân tình này, xuất thủ một lần thì cũng là nên.
Nhưng những người khác thì lại không nghĩ như vậy.
Trên mặt Tần Thanh Dung lộ ra vẻ kinh ngạc.
Thần sắc Tề sư huynh cũng nghiêm nghị, có hơi ngoài ý muốn nhìn về phía Mạc Cầu, bất quá y vẫn lắc đầu nói:
“Lôi Sư bá võ nghệ cao cường, ngươi đi cũng chắc có tác dụng gì, chẳng bằng để ta lên đó thử xem.”
“Tề sư huynh, nếu như chân của sư huynh không bị thương thì ngược lại là có thể thử.” Mạc Cầu nhìn y một cái rồi nói:
“Bây giờ thì vẫn là để đệ lên thì tốt hơn.”
“Tốt, tốt.” Tần sư phụ cười khoát tay đánh gãy hai người, khí tức u ám tích tụ trong nhiều ngày qua đã đột nhiên biến mất, biểu lộ cởi mở:
“Hai người đều rất không sai, chẳng qua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền