Chương 95 . Động Thủ
Người dịch: Whistle
Người tới là Uông lão nhị, gã tới để thỉnh Mạc Cầu trở về chẩn trị bệnh tình cho Chung Vân Triệu.
Xe ngựa chạy lộc cộc, cửa sổ xe đóng chặt.
“Đây không phải là hướng đi tới Nam Thành?” Tuy rằng không nhìn thấy bên ngoài, nhưng Mạc Cầu lại có thể cảm nhận được phương vị không đúng lắm.
“Ừm.” Uông lão nhị ngồi ở đối diện, mặt không thay đổi gật đầu:
“Vị trí lần trước đã bại lộ, có không ít người qua đó thăm dò, nhằm đề phòng vạn nhất có chuyện gì xảy ra nên đã đổi sang một nơi bí ẩn khác.”
“Như vậy à…” Mạc Cầu hiểu rõ, thấy sắc mặt đối phương khó coi, liền nói thẳng:
“Uông huynh, chuyện này không liên quan gì đến ta, từ sau ngày rời đi, Mạc mỗ chưa hề đề cập qua Tam đương gia với những người khác.”
“Thật sao?” Khóe miệng Uông lão nhị co quắp.
“Uông huynh không tin à.” Mạc Cầu nhíu mày:
“Nếu như là ta tiết lộ bí mật thì lúc trước cần gì phải phí sức cứu chữa cho Tam đương gia, hành tung mấy ngày này của ta không phải là bí mật, Uông huynh đi hỏi một chút liền biết.”
“Thôi.” Uông lão nhị ngồi thẳng lên, lạnh nhạt nói:
“Chuyện đã vậy rồi, có hay không có quan hệ thì có sao, Mạc đại phu chỉ cần quan tâm chẩn trị cho Tam đương gia là được.”
Mạc Cầu nhướng mày, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Thái độ của gã…
Ẩn chứa ác ý!
Vì sao?
Trong lòng Mạc Cầu không hiểu, xe ngựa cũng không dừng lại, không bao lâu sau liền ngừng lại ở trong một con đường tắt hoang vắng.
“Nơi này rất bí mật, tuyệt sẽ không có người quấy rầy, liền xem như người mình thì cũng rất ít người biết được.” Uông lão nhị bước xuống xe ngựa, liếc qua Mạc Cầu một cái:
“Xuống đây đi.”
“Ừ.” Mạc Cầu đi theo gã vào trong một chỗ viện lạc.
Đình viện không lớn, chỉ có 2 cửa vào, người ở trong này cũng không nhiều, nhưng người nào người nấy đều là tinh nhuệ của Hắc Hổ đường.
“Mạc đại phu.” Trước nhà chính, Quách Tiêu vội vàng ra nghênh đón:
“Nhanh, hai ngày này tình huống của Tam đương gia có chút thay đổi, Mạc đại phu mau tới xem thử là chuyện gì xảy ra?”
“Ồ?” Mạc Cầu có chút kinh ngạc, đi theo Quách Tiêu vào nội thất.
Trên một chiếc giường được làm bằng gỗ tơ vàng, sắc mặt Chung Vân Triệu trắng bệch đang dựa lên gối mềm, nhìn thấy hai người bước vào, hô hấp lập tức trở nên gấp rút, hai tay ở dưới đệm chăn cũng vô thức xiết chặt.
“Mạc đại phu, ngươi đến rồi.”
“Tam đương gia thứ tội.” Mạc Cầu chắp tay:
“Bởi vì chuyện bị trì hoãn mấy ngày, ta lập tức chẩn trị cho ngài.”
“Làm phiền.” Chung Vân Triệu gật đầu, lại nói:
“Ta nghe nói Tần sư phụ đã thua, còn chết trong tay Lôi sư phụ, thật sự là đáng buồn đáng tiếc!”
“Người đều có mạng, không thể cưỡng cầu.” Động tác trên tay Mạc Cầu khựng lại, nhưng biểu lộ không thay đổi bắt lấy mạch đập của gã ta.
Hỏi một chút bệnh tình liền đã biết đáp án:
“Cơ thể của Tam đương gia không bị gì cả, đại khái là vì tâm tình chập chờn quá lớn, dẫn đến khí huyết dị thường.”
“Ta mở một bộ dược, mỗi ngày đúng hạn phục dụng, không quá ba ngày liền có thể trị khỏi.”
“Mạc đại phu nói không sai, quả thật là thần y.” khóe miệng Chung Vân Triệu vểnh lên, hiện ra một đường cong kỳ lạ:
“Tâm bệnh này đã theo ta nhiều năm rồi, vừa nhìn thấy Mạc đại phu thì nó liền sắp khỏi.”
“Ây…” Mạc Cầu gượng cười:
“Tam đương gia quá khen.”
“Không có quá khen.” Chung Vân Triệu lắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền