ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mạc Cầu Tiên Duyên

Chương 97. . Át Chủ Bài

Chương 97 . Át Chủ Bài

Người dịch: Whistle

“Hả?”

Chung Vân Triệu có thể động đậy cũng đã vượt ngoài ý liệu của Mạc Cầu, không ngờ lại còn có thể ngăn cản ám khí của hắn.

Không thể không nói, thể chất của cao thủ Hậu Thiên có thể nói là không phải người, diệu dụng của chân khí cũng không thể tưởng tượng nổi.

Đổi thành người khác mà bị thương cỡ này thì chỉ có ngồi chờ chết thôi!

Chẳng qua…

Dù có thể ngăn được thì lại như thế nào?

Mạc Cầu ổn định thân hình, hai tay run nhẹ lóe lên một vài hàn mang, thân thể xoay chuyển, tay áo lại tiếp tục bắn ra ám khí.

Thiên Tự Cửu Đả có sử dụng được rất nhiều loại ám khí, phi đao, đinh dài giống như Mạn Thiên Hoa Vũ bao phủ đối phương.

Trong lúc nhất thời hàn quang nhanh chóng rơi xuống.

“Bạch!”

“Vù vù!”

“Đinh… Đem…”

“Phốc!”

Dù rằng Chung Vân Triệu đã chống cự hết toàn lực, nhưng cuối cùng thì bản thân gã đang bị trọng thương, né tránh không kịp liền bị một thanh phi đao xuyên qua đầu vai, lúc này liền kêu lên một tiếng đau đớn.

Phi đao có độc!

“Hô…” Mạc Cầu chậm chạp ngừng tay, thở dài một ngụm trọc khí, cơ thể xụi lơ muốn đổ.

Tình huống của hắn cũng không khá hơn là bao.

Đám người Quách Tiêu không phải kẻ yếu, ngược lại còn đều là tinh nhuệ hảo thủ của Hắc Hổ đường.

Mặc dù hắn đã giết địch một ngàn, nhưng cũng tự tổn tám trăm.

Nhất là lúc đối mặt với mấy người này khi liên thủ, mỗi một kích đều không giữ lại chút sức lực nào, mỗi chiêu đều dùng hết toàn lực.

Bây giờ, áo quần của Mạc Cầu đã rách rưới, nội phủ giống như bị lửa thiêu, không biết trên người đã có bao nhiêu vết máu ứ đọng.

Mạc Cầu thư giãn một chút liền cảm thấy vô cùng đau đớn, hai mắt tối đen, cơ hồ muốn ngã nhào xuống đất.

“Tốt, tốt cực kỳ!” Chung Vân Triệu giãy dụa chống đỡ thân thể, cổ tay run rẩy, trường đao rơi xuống đất tạo ra những tiếng leng keng, hai mắt nhìn chằm chằm Mạc Cầu:

“Không ngờ Hắc Hổ đường ta lại còn có một vị cao thủ như vậy, các hạ giấu thật sâu!”

Uông lão nhị chết ở trước mắt, bọn người Quách Tiêu thì không có động tĩnh, mà Mạc Cầu lại xuất hiện tại trước mặt gã.

Bên ngoài xảy ra chuyện gì, không cần nói cũng biết.

Chung Vân Triệu vừa kinh vừa sợ, còn chưa nói hết một câu thì trong miệng đã phun ra máu tươi màu đen.

Nội thương, độc tính cùng nhau phát tác, cho dù không xảy ra chuyện gì khác thì e rằng gã ta cũng chèo chống không được bao lâu.

“Tam đương gia quá khen.” Mạc Cầu bình ổn khí tức, lắc đầu nói:

“Tại hạ sống nhờ Hắc Hổ đường nên tuyệt không ác ý, tình huống hỗn loạn hiện giờ không phải là chuyện mà Mạc mỗ mong muốn.”

“Bất quá việc đã đến nước này, nhiều lời cũng vô ích!”

Mạc Cầu lấy ra một thanh phi đao từ bên hông, nhìn thẳng đối phương:

“Tam đương gia, xin hỏi kia khối Thiết tinh rốt cuộc là vật gì? Lại làm cho ngươi nhớ mãi không quên như vậy?”

“Ha ha…” Chung Vân Triệu bật cười, vẻ mặt khinh thường:

“Ngươi cho rằng ta sẽ nói cho ngươi biết sao?”

Mạc Cầu nhăn mày.

Đúng là hắn rất hiếu kì với chuyện này, chẳng qua Mạc Cầu lại không biết làm sao để khảo vấn người khác.

Lại nói, nếu như thật phải động thủ tra tấn thì e là trong hắn sẽ không thoải mái.

“Thôi được.” Mạc Cầu than nhẹ một tiếng, kìm nén nỗi nghi ngờ trong lòng:

“Đã như vậy, liền để tại hạ đưa tiên Tam đương gia một đoạn đường, cũng coi là thành toàn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip