ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61:

Lúc mấy người Kim Dục làm áo bông, thì đám người Lương Nguyên chịu trách nhiệm chăm sóc bọn nhỏ, nhặt củi nhóm lửa nấu cơm, tất cả mọi người đều bận rộn, ai cũng không nhàn rỗi.

Áo bông ở cổ đại hình thức đơn giản, không phức tạp như hiện đại, cũng không đa dạng nên làm được rất nhanh.

Không đến hai ngày, áo bông của mười bốn người toàn bộ đã được làm tốt, vì để tiện lên đường nên áo bông không có phân chia nam nữ, phía dưới toàn bộ đều làm thành quần, dùng đều là chất liệu vải màu xám, cổ vuông tay áo bó, tuy rằng không có đẹp lắm, nhưng thắng ở tiện lợi ấm áp.

Kim mẫu nhìn Lương Hoành, thấy tốc độ may vá của ông không thua kém bà với Kim Lan một chút nào, liền nhịn không được cảm thán:

"Đây là lần đầu tiên ta thấy một nam nhân biết thêu thùa may vá đó. Nhìn tốc độ với động tác này xem cũng thật nhanh nhẹn, cha Tiểu Nguyên, ông cũng thật làm người ta phải lau mắt mà nhìn."

Lương Hoành ngượng ngùng cười nói:

"Các ngươi không chê cười ta giống nữ nhân thì tốt rồi."

Kim Lan với Kim mẫu vội vàng xua tay:

"Không, không đâu, bọn ta sẽ không cười nhạo ông, chỉ là cảm thấy tò mò một chút thôi."

Lương Hoành:

"Thật sự là rất hiếm gặp, nhưng chuyện này cũng là do bất đắc dĩ. Trước đó, nương Tiểu Nguyên với Tiểu Nguyệt qua đời sớm, Tiểu Nguyên mười một tuổi đã phải từ bỏ đọc sách kiếm tiền dưỡng gia, không chỉ có muốn vào núi đi săn, trở về còn phải chiếu cố muội muội. Ta là người làm cha nhưng không có chân phải, có rất nhiều chuyện không thể làm được. Hai đứa nhỏ lại lớn lên nhanh nên mỗi năm đều cần có quần áo mới, một hai lần thì có thể nhờ người làm nhưng nhiều lần thì không tốt, cho nên ta liền tự mình học làm quần áo, làm nhiều lần mới phát hiện làm quần áo kỳ thật cũng không khó..."

Ông nói thì nhẹ nhàng, nhưng gian khổ trong đó người ngoài sẽ không bao giờ cảm nhận được.

Nam nhân thông thường đều chỉ làm mấy công việc dùng thể lực, nếu có nam nhân ở nhà ai làm mấy cái công việc may vá thường do nữ nhân làm này, thì đều sẽ bị cười nhạo khinh thường.

Kim Dục nhìn thoáng qua Lương Hoành, thật là một người cha tốt nha! Nương tử qua đời, chân bị đứt, nữ nhi còn là đứa ngốc, nếu người bình thường gặp được những chuyện này thì sẽ rất khó vượt qua được. Nhưng Lương Hoành lại kiên cường sống, không có tự sa ngã, cũng không có lấy con cái ra trút giận, mà ngược lại còn vì con cái mà tự học may vá.

Sau khi mặc vào rắn chắc áo bông, thân hình Kim Dục nhìn liền không đến nỗi quá gầy. Mà thân hình Kim mẫu vốn đã cao lớn, mặc vào áo bông sau lại càng thêm cường tráng, phía dưới còn mặc quần, nên thoạt nhìn còn có khí thế nam nhân hơn mấy nam nhân chân chính như Đinh Đạt.

Kim mẫu nhìn ảnh ngược của mình trong nước, tự luyến sờ sờ mặt:

"Bọn nhỏ, lại đây nhìn này, nương có phải còn tuấn tú hơn cha mấy đứa không."

Ba tỷ đệ Kim Dục điên cuồng gật đầu:

"Vâng, vâng, nương là đẹp trai nhất."

Kim mẫu có chút phiền não:

"Như vậy nếu sau này đi ra ngoài có cô nương nhìn trúng ta thì làm sao bây giờ?"

Kim phụ cười lớn:

"Bà sợ là đang nằm mơ đi!"

Kim mẫu mắt lạnh trừng một cái, Kim phụ lập tức sửa miệng:

"Vậy nói cho bọn họ biết bà đã cưới... gả chồng!"

Kim Dục đám người liều mạng nhịn cười.

Nghỉ ngơi ở chỗ này hai ngày, mọi người cũng không có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip