Chương 63:
Hồ ly màu trắng, nó cực kỳ hiếm thấy ở loại núi sâu như này.
Bộ lông dày mềm mại trắng mượt, miệng nhỏ ngắn, đôi tai ngắn hơi tròn, thân hình dài khoảng nửa mét, trông vô cùng đáng yêu!
Lúc này, bạch hồ giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi được cái tay kia, trong lòng sợ muốn chết, cả người đều rùng mình, muốn kêu cũng kêu không ra tiếng.
Mà chủ nhân của bàn tay lại còn là Lương Nguyên, đôi mắt hắn đang nheo lại nguy hiểm nhìn con bạch hồ này, thấy Đinh Đạt nhìn qua hắn liền làm động tác im lặng với ông, đang lúc định xách bạch hồ đi chỗ khác thì Kim Dục tỉnh lại.
Nhìn thấy bạch hồ, Kim Dục còn tưởng rằng nó là chó, nàng kinh ngạc hỏi:
"Từ đâu ra... Không đúng, này không giống chó, mà ngược lại giống..."
Nàng đột nhiên trợn to mắt:
"Bạch hồ ly!"
Kim Dục vội vàng nhấc chân Lương Nguyệt đang gác lên người nàng ra, đứng dậy đi đến trước mặt Lương Nguyên nhìn bạch hồ trong tay hắn, hai mắt sáng lên một cách kỳ lạ:
"Oa! Đúng thật là bạch hồ nha, là tiểu động vật mà ta thích nhất, ai u! Quá đáng yêu! Vừa trắng vừa đáng yêu, nhìn đôi mắt hẹp dài lộ ra một chút khôn khéo này đi, là một nhóc con thông minh nha."
Không nghĩ tới nàng lại thích hồ ly, nhìn thấy ánh mắt nàng lộ ra vui mừng, trong lòng Lương Nguyên khẽ động hỏi: "Ngươi thích?"
Kim Dục gật đầu:
"Động vật nhỏ đáng yêu như vậy ta đương nhiên thích, bất quá dù sao cũng là động vật hoang dã, dã tính khó thuần, ta không thể nuôi nó được."
Hơn nữa động vật hoang dã yêu thích tự do, vì thế dù nàng có thích như thế nào thì cũng sẽ không cướp đoạt sự tự do của chúng nó, cho nên nàng sẽ không giữ bạch hồ lại nuôi ở bên người.
Trừ phi nhóc con này là tự nguyện, còn sẽ không làm tổn thương người thân bằng hữu của nàng.
Đột nhiên nghĩ tới cái gì, nàng ngẩng đầu nói với Lương Nguyên:
"Ta sẽ không nuôi nó nhưng ngươi cũng không thể ăn nó, thịt hồ ly khẳng định ăn cũng không ngon, hơn nữa chúng ta hiện tại cũng không thiếu đồ ăn, liền buông tha nhóc con này đi thôi!"
Lương Nguyên lắc đầu:
"Ta chưa nói muốn ăn nó, quá nhỏ, nhìn thân hình mới chỉ có khoảng 4kg, không có bao nhiêu thịt."
Kim Dục nói tiếp:
"Không ăn thì tốt rồi, ta còn tưởng rằng nó là bị ngươi bắt tới để ăn đâu!"
Lương Nguyên:
"Là tự nó chạy tới."
Lúc này Đinh Đạt ở bên cạnh nhỏ giọng phụ họa một câu:
"Đúng vậy, Tiểu Dục, con hồ ly này là tự chạy tới, nó vừa rồi còn muốn tới gần con, nhưng bị Lương Nguyên kịp thời phát hiện bắt được."
"Thì ra là thế."
Kim Dục nhìn chằm chằm bạch hồ một hồi, sau đó ghé sát lại nó hỏi:
"Mi tới gần ta muốn làm cái gì?"
Nàng vừa tới gần, bạch hồ liền lộ ra vẻ mặt thực hưởng thụ, chân ngắn nhỏ trắng muốt đạp tới đạp lui, muốn thoát khỏi tay Lương Nguyên.
Kim Dục nhờ Lương Nguyên thả nó ra, Lương Nguyên buông tay ra, bạch hồ vừa được phóng thích liền lập tức nhảy vào trong lòng ngực Kim Dục, tham lam ngửi mùi hương trên người nàng.
Kim Dục ôm chặt lấy nó, lông trắng mềm mại vuốt lên đặc biệt thoải mái, trong lòng của nàng khẽ động, nghĩ tới một loại khả năng, liền xoay người đưa lưng về phía Đinh Đạt đút cho nó uống một chút nước linh tuyền, bạch hồ lập tức lộ ra vẻ mặt thoả mãn, đầu không ngừng dụi vào trong cánh tay Kim Dục, dụi dụi liền dùi vào ngực phẳng của nàng.
Cặp mắt Lương Nguyên trong nháy mắt nguy hiểm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền