ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67:

Kim Dục nói chuyện với Lương Nguyên đến khuya mới ngủ, lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng. Nàng bị hai cô nhóc Kim Kiều với Lương Nguyệt ôm chặt, trên bụng còn nằm bò một con bạch hồ.

Bên ngoài mưa to đã ngừng, đây là trận mưa đầu tiên trong hai năm qua, mặt đất hoàn toàn ẩm ướt. Vì thế, mọi người liền quyết định tiếp tục tạm nghỉ ở đây mấy ngày, bởi lẽ đi lại trên một ngọn núi vừa mới có mưa to không phải là một hành động sáng suốt, đặc biệt là giày dưới chân của bọn họ đều đã bị rách tung tóe, trên hai chân còn toàn là vết chai với bọt nước nên càng không thể lên đường.

Trước hết, mọi người xử lý bọt nước trên chân sau đó thoa thuốc, rồi lại may thêm một ít giày với vớ, thay giày vớ mới rồi mới tính đến chuyện lên đường. Giày có giày rơm với giày vải.

Giày rơm liền giao cho cánh nam nhân tới làm, bởi vì nam nhân ở đây bao gồm nhỏ nhất Đinh Sái đều sẽ làm giày rơm, mà cỏ khô ở trong núi khắp nơi đều có, không lo thiếu nguyên liệu.

Các nữ nhân với Lương Hoành thì phụ trách làm giày vải, chính là dùng vải còn dư lại khi may quần áo lúc trước. Đầu tiên cắt vải, sau đó dán từng lớp vải một lên tấm gỗ, rồi chờ tới khi khô, lại vẽ hình bàn chân lên rồi cắt, cuối cùng thì xếp chồng lên nhau để làm đế.

Đóng đế giày không chỉ là một cái công việc đòi hỏi kỹ thuật, mà còn là công việc dùng thể lực. Đám người Kim Dục đã mua cái dùi cùng với dây bện cần thiết cho đóng đế giày từ trong điện thoại. Một tay nắm cái dùi, một tay kéo dây thừng, kéo đến mức dây thừng rung động phát ra tiếng, sau đó quấn quanh cán dùi vài lần và siết chặt, rồi khâu thêm một mũi nữa để đế giày được bao phủ bởi các mũi khâu, lúc này mới được tính là hoàn thành.

Kim Dục một bên đóng đế giày, một bên nhìn đám người Kim mẫu cũng đang đóng đế, có loại cảm giác được trở về khi còn nhỏ. Ở thời hiện đại nàng cũng được sinh ra ở nông thôn, ba mẹ đều là nông dân, nàng từ nhỏ đã đi theo ba mẹ cùng nhau trồng trọt, thường chạy nhảy ở trên đồng ruộng, mặc quần áo với mang giày đều là do mẹ nàng làm, khi đó giày vải còn được gọi là đế giày nghìn lớp. Sau lại có một loại cao su mềm có thể làm giày vải, mẹ nàng liền không đóng giày vải nữa, mà trực tiếp mua đế cao su về làm giày vải, giày được làm ra sau được gọi là giày viền trắng.

Lúc đóng đế giày, thẩm thẩm bá mẫu bà cố nội ở cách vách đều sẽ tới nhà cùng mẹ nàng cùng nhau đóng đế, vừa đóng vừa nói chuyện phiếm, không khí tốt đẹp vô cùng. Nhưng từ sau khi ba mẹ nàng qua đời, mười tuổi nàng liền vào viện phúc lợi nên không còn về lại địa phương này nữa, cũng không lại nhìn thấy người khác đóng đế giày. Sau đó thời đại phát triển, nàng cũng vội vàng kiếm tiền, dùng sức kiếm tiền, dần dần quên đi ký ức lúc nhỏ, rất nhiều chuyện đều nhớ không nổi.

Nhưng hiện giờ, đi theo đám người Kim mẫu ở tại trong núi sâu, làm giày vải trong sơn động, Kim Dục chợt nhớ lại rất nhiều kỷ niệm quý giá đã bị lãng quên từ lâu, nụ cười của ba mẹ, món bánh bắp của nhà hàng xóm làm... , những hình ảnh này dần dần trở nên rõ ràng hơn trong đầu nàng, bóng dáng của ba mẹ nàng cùng với khuôn mặt của Kim phụ mẫu dần dần dung hợp với nhau, lại trở nên giống

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip