ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 812:

Quốc sư đi vào một gian trong nhà tù, bắt lấy một hài tử ra:

"Mau nhìn xem, hài tử này sắp chết rồi. Nhìn khuôn mặt nhỏ xanh xanh tím tím này này. A! Máu chảy ra còn là màu đen, thật đáng thương! Tiếc quá!"

Tiêu tộc trưởng và những người của Miêu Cương Cốc đều đã có phản ứng, bọn họ phẫn nộ hét lớn về phía quốc sư:

"Ngươi buông nó ra, nó chỉ là một hài tử. Nó còn chưa được năm tuổi, sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy!"

Quốc sư mỉm cười vô tội:

"Sao lại là ta nhẫn tâm mà không phải là tộc trưởng của các ngươi nhẫn tâm? Nếu ông ta chịu giao quyển sách kia ra, đứa nhỏ này đâu phải chịu khổ như thế."

"Vậy nên không phải ta hại các ngươi mà là tộc trưởng các ngươi hại các ngươi."

Người Miêu Cương Cốc đều ngước mắt nhìn về phía Tiêu tộc trưởng.

Lúc này, Quốc sư nhìn Tiêu tộc trưởng, kiên nhẫn nói:

"Tiểu lão đầu, chỉ là một quyển sách rách nát thôi, ngươi lấy ra là được rồi! Đưa sách cho ta, ta sẽ tha cho các thế hệ sau của ngươi, cho các ngươi gia nhập quân đội của ta để cống hiến cho Đại Cương quốc, được ăn sung mặc sướng."

"Ngươi nhìn xem, hơn một ngàn người trong phòng giam này đều là tộc nhân của ngươi. Tính mạng của bọn họ lẽ nào còn không quan trọng bằng một quyển sách rách nát sao?"

Tiêu tộc trưởng tức giận, lạnh lùng nói với quốc sư:

"Ngươi đừng có châm ngòi ly gián, chúng ta sẽ không bị mắc mưu đâu."

Tiêu Hạc Hiên ở trong một nhà tù khác cười khẩy nói:

"Nếu chỉ là một quyển sách rách nát thì sao ngươi lại khăng khăng tìm nó như vậy? Ngươi muốn lấy quyển sách đó để làm gì trong lòng mọi người đều biết rõ. Đừng lãng phí tâm cơ, chúng ta sẽ không đưa cho ngươi đâu, có bản lĩnh thì ngươi giết hết chúng ta đi."

Lời này được toàn bộ người Miêu Cương Cốc đồng tình.

"Đúng vậy, chúng ta sẽ không đưa cho ngươi đâu, có bản lĩnh thì giết hết chúng ta đi!"

Nụ cười trên mặt quốc sư dần thu lại, màu đỏ tươi trong mắt y càng thêm rõ ràng. Bàn tay y càng tăng thêm sức mạnh.

Hài tử năm tuổi kia bị y bóp kêu lên thảm thiết.

"Dừng tay!" Người Miêu Cương Cốc không đành lòng nhìn tiếp, đặc biệt là cha nương và huynh trưởng của hài tử đã càng tức giận vạn phần. Bọn họ dùng sức đập vào cửa sắt nhưng tiếc là bởi vì người bọn họ có liên quan tới cổ độc nên không có sức.

Quốc sư dữ tợn cười to:

"Các ngươi có cốt khí như vậy, đều không sợ chết đúng không? Được, vậy bổn quốc sư coi như nể mặt các ngươi, giết tên tiểu tử thúi này đi, nấu huyết nhục của nó cho các ngươi nếm thử mùi vị... A!"

Y còn chưa nói xong đã bị đâm bởi một cây kim châm, sau đó lại bị trùm bao tải lên, trước mắt lập tức tối đen.

Hài tử thoát khỏi tay quốc sư, rơi xuống mặt đất. Một đôi tay vươn tới đón lấy cậu bé.

Cậu bé lã người, trực tiếp hôn mê, hơi thở cực kì mong manh.

Kim Dục mau chóng bắt mạch cho cậu bé, chắc chắn không phải độc phấn hoa thì khẽ thở phào, lấy ra một viên thuốc cho cậu bé uống và uống thêm chút nước.

Nhìn thấy Kim Dục đột nhiên xuất hiện, người Miêu Cương Cốc trợn mắt há hốc mồm.

Kim Dục đeo mặt nạ, mặc nam trang màu đen nên nhất thời Tiêu Hạc Hiên không nhận ra.

"Ngươi là ai?"

Kim Dục ngước mắt nhìn người vừa hỏi, thấy đó là một ông lão đầu tóc bạc phơ thì khẽ cười:

"Ta thay Tiêu Mạch tới cứu các ngươi."

Nghe tới

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip