Chương 817:
Bọn người Tiêu tộc trưởng vốn tưởng lần này chết chắc rồi, sẽ bị quốc sư tra tấn tới chết không còn thừa lại xương vụn. Khi nghe thấy tiếng động ngoài cửa, bọn họ còn tưởng người tra tấn bọn họ đã tới rồi. Nhưng không ngờ sau khi cửa mở ra, người xuất hiện trước mặt bọn họ là mấy người mặc đồ đen.
Trong đó có một người mặc đồ đen kích động gỡ mặt nạ ra, để lộ một khuôn mặt mà bọn người Tiêu tộc trưởng vô cùng quen thuộc.
"Gia gia! Lục thúc! Cha!"
Tiêu Mạch hào hứng hô lên, mau mắn bước tới trước mặt bọn người Tiêu tộc trưởng. Phụ thân, lúc thúc, tam thúc, tứ thúc, ngũ thúc của cậu ấy toàn bộ đều bị nhốt trong gian phòng này.
"Mạch Nhi!" Tiêu tộc trưởng có chút khó tin, giọng điệu còn có phần run rẩy.
Bọn người Tiêu Hạc Hiên càng trợn mắt, há hốc mồm.
"Đúng là Mạch Nhi! Ta không nhìn lầm, không phải đang mơ!"
"Mạch Nhi tới cứu chúng ta rồi!"
Tiêu Hạc Hiên loạng choạng đi tới bên cạnh Tiêu Mạch. Sợi xích trên tay chân ông ấy đong đưa theo từng bước đi tạo ra những tiếng vang lanh lảnh.
"Mạch Nhi, Mạch Nhi của ta, ta không nằm mơ chứ!"
Tiêu phụ muốn ôm Tiêu Mạch nhưng lại bị dây xích trên tay cản lại.
Tiêu Mạch ôm chầm ông ấy.
Tiêu Mạch khẽ nói:
"Cha, cha không nằm mơ, hài nhi tới cứu mọi người đây, là Dục tỷ tỷ đưa con tới."
Cùng lúc ấy, bọn người Kim Dục ở ngoài cửa cùng đi vào, gỡ mặt nạ trên mặt xuống, mỉm cười nhìn bọn người Tiêu tộc trưởng.
"Tiêu gia gia, ta nói rồi, ta sẽ đến cứu mọi người, ta không có nuốt lời nha!"
Kim Dục cười nói.
Tiêu tộc trưởng liếc mắt nhìn bọn họ một cái rồi đột nhiên khom người hành lễ:
"Đa tạ các ân nhân!"
Kim Dục vội vàng đi tới đỡ ông lão dậy:
"Không cần cảm ơn, đều là người một nhà cả, mọi người cũng từng giúp ta mà."
Nàng đang nói tới chuyện của Tống thần y.
Ngay lúc này, từ bên ngoài đột nhiên có giọng nói vang lên:
"Tới rồi! Chìa khóa tới rồi đây!"
Kim Dục liền đi ra ngoài, và thấy quốc sư đang cầm một chuỗi chìa khóa lớn. Kim Dục bảo y đưa chìa khóa cho bọn người Viên Thương.
Kim Dục ngăn quốc sư lại:
"Ngươi đừng đi vào, đưa chìa khóa cho ta rồi ra ngoài sơn trang canh gác. Có người tới thì ngăn lại, không được để bất kỳ kẻ nào được đi vào."
Quốc sư nghe lời vui vẻ đồng ý rồi xoay người chạy đi.
Kim Dục cầm chìa khóa vào phòng.
Bọn người Tiêu tộc trưởng ở trong phòng không nhìn thấy mặt quốc sư nhưng lại cảm thấy giọng nói đó rất quen tai. Song, bọn họ nghĩ quốc sư chắc chắn không nói chuyện với Kim Dục như vậy nên tự cho là mình nghĩ nhiều rồi.
Kim Dục đưa chìa khóa xuống cho bọn người Viên Thương và bảo bọn họ mau chóng tháo hết xích sắt cho bọn người Miêu Cương Cốc.
Tiêu Mạch tự mình mở xích sắt cho gia gia và cha mình.
Nhìn thấy xích sắt trên tay được tháo ra, Tiêu tộc trưởng cảm thấy rất khó tin.
Nhưng đau đớn trên người lại nói với bọn họ đây là thật sự, không phải nằm mơ.
Bọn họ thật sự đã được cứu!
Sau khi ra khỏi phòng, Tiêu tộc trưởng nhìn thấy tộc nhân của mình đều đã ra khỏi phòng giam giữ, đang đứng chen chúc ở trong sân.
"Tộc trưởng ra rồi! Tộc trưởng không sao, thật tốt quá!"
"Đó là Tiêu Mạch! Đúng là Tiêu Mạch! Hài tử này làm tốt lắm, đã đưa nhóm ân nhân tới giải cứu chúng ta!"
"Tiêu Mạch, thúc thúc phải nhìn cháu với con mắt khác rồi!"
Tiêu Mạch được mọi người khen ngợi không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền