Chương 827:
Trong lần này Lương Nguyên chỉ dẫn theo hai người, một là Thiệu Đại Thanh, hai là Bùi Khánh Vũ, hai người đều là thị vệ bên người của Lương Nguyên, võ công cao cường. Lúc Kim Dục tới, hai người Thiệu Đại Thanh đã đi xung quanh kinh đô nghe ngóng tin tức.
Thời điểm đi ngang qua chợ, thì vừa khéo gặp được Mạnh Phi Báo.
Thiệu Đại Thanh kích động tiến lên chào hỏi. Mạnh Phi Báo biết được Lương Nguyên tới thì rất mừng, lập tức ném chuyện mua sắm cho thuộc hạ, đi tửu lâu gặp Lương Nguyên với hai người Thiệu Đại Thanh.
Trước khi Lương Nguyên tới đây, hắn chỉ nhận được tin tức Kim Dục đã cho người ta đi và đã cứu được đám người Tiêu Mạch, vẫn chưa biết chuyện giữa Bạch Vân sơn trang và quốc sư.
Đi đến tửu lâu, Mạnh Phi Báo hành lễ với Lương Nguyên, Lương Nguyên đỡ gã dậy, nói:
"Mạnh tướng quân, những ngày này, vất vả cho mọi người rồi!"
Mạnh Phi Báo khoát tay nói:
"Không vất vả, thần không có cảm thấy vất vả chút nào, nếu nói vất vả, nên là chủ mẫu cực khổ nhất."
Đi đến nơi Mạnh Phi Báo mới phát hiện Kim Dục cũng ở đó.
Hàn huyên vài câu, Lương Nguyên hỏi:
"Hiện tại mọi người đang ở nơi nào?"
Kim Dục chớp mắt:
"Hóa ra chàng không biết chúng ta ở đâu? Ta còn tưởng rằng chàng biết tất cả mọi chuyện rồi!"
Lương Nguyên nhìn nàng một cái, nói:
"Nàng làm như ta là thần tiên, nàng không nói thì ta có thể biết sao?"
Kim Dục "ồ" một tiếng:
"Cho nên, mới vừa rồi là chàng may mắn nhìn thấy ta sao?"
Lương Nguyên cũng không giảo biện:
"Ừm, đúng vậy, may mắn rất tốt, ngày đầu tiên vừa mới đến ta đã thấy nàng rồi, điều này nói rõ, chúng ta là tâm hữu linh tê."
Ba người Mạnh Phi Báo ở một bên: "..."
"Chỉ chàng không thích mà thôi. Đi, không nói chuyện hài tử nữa, nói sang mục đích chàng tới nơi này. Thật sự chỉ là tìm ta, không phải vì cái gì khác?"
Kim Dục hỏi.
Lương Nguyên nói:
"Chủ yếu là vì tìm nàng, thứ yếu là muốn diệt Đại Cương quốc này cùng nàng."
Kim Dục cười cười:
"Ta biết ngay chàng là vì ta. A! Hạnh phúc quá à! Tướng công, nào, hôn thêm một cái!"
Rất nhanh sau đó quân Mạnh Gia đã mua xong nguyên liệu nấu ăn, đánh xe ngựa đi vào cửa thành. Lúc đang muốn đi ra đã thấy Mạnh Phi Báo đánh xe ngựa tới, ngồi ở bên cạnh gã chính là Thiệu Đại Thanh và Bùi Khánh Vũ, Kim Dục và Lương Nguyên ngồi ở trong xe ngựa.
Nhìn thấy xe ngựa, quân Mạnh Gia kích động, biết người đang ngồi trong xe ngựa chính là chủ tử của bọn họ - Lương Nguyên.
Tiêu Mạch vừa tặng cho các gia gia, thúc thúc, bá bá thức ăn, đang muốn dẫn theo bọn nhỏ ra ngoài lượn một vòng, hít thở không khí. Khi cậu ấy vừa ra khỏi cửa đã thấy có mấy chiếc xe ngựa tới từ bên ngoài, một đám người đi xuống từ trên xe ngựa.
Khi ánh mắt đặt vào người Lương Nguyên, Tiêu Mạch khiếp sợ trừng lớn hai mắt.
Cậu ấy dùng sức dụi mắt, lại nhìn lại, thấy thật sự là Lương Nguyên thì hai mắt sáng lên.
"Chủ tử!"
Sau đó lập tức buông tay bọn nhỏ ra, vui sướng chạy ù về phía Lương Nguyên, nói:
"Chủ tử, ta còn tưởng rằng ta không thể còn sống nhìn thấy chủ tử nữa. Hu hu, ta rất nhớ chủ tử!"
Cậu ấy giang hai tay ra, muốn cho Lương Nguyên một cái ôm nồng thắm.
Lương Nguyên duỗi cánh tay dài ra, dùng bàn tay rộng giữ đầu Tiêu Mạch lại, không cho cậu ấy lại tới gần mình một bước, nói:
"Đứng sang một bên đi, đừng cản cổng nữa."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền