ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 831:

Trước đó, Đại Cương quốc bởi vì bệnh đậu mùa mà đã mất đi đại tướng Dương Vũ, bây giờ trấn quốc công cũng bị quốc sư giết chết, Cố Gia Quân như rắn mất đầu, ngày đêm bị Long Viêm Quân khi nhục ở trong quân doanh, đã sớm không có ý chí chiến đấu, đừng nói đánh trận, kể cả đầu bếp bọn họ cũng không còn hơi sức.

Cho nên, bên trong Đại Cương quốc, trong lúc nhất thời không ai có thể sử dụng, chỉ có thể dựa vào Long Viêm Quân của quốc sư.

Tốc độ lây nhiễm của phấn hoa độc nhanh, nhưng sau khi đã có giải dược thì tốc độ giải quyết cũng rất nhanh, công thêm thời tiết dần dần nóng bức, tiến vào trung tuần mùa hạ nên rất nhiều loại hoa đều không nở, phong tử trùng đã bị bắt và hủy diệt, phấn hoa độc biến mất càng nhanh.

Nhưng mà quốc sư thì không vui:

"Long Viêm Quân ta chỉ có bấy nhiêu người, đại quân các quốc gia có bao nhiêu, cái này hoàn toàn là chiến tranh một trận tất thua, vì sao ta phải để cho người của ta đi hi sinh uổng phí, ta không muốn, bọn họ phải ở lại bảo vệ ta, ta sợ chết!"

Tân hoàng bị tức anh ách:

"Quốc sư, chẳng lẽ ngươi quên hứa hẹn của ngươi sao? Ngươi đã nói sẽ giúp đỡ trẫm thủ vệ Đại Cương quốc, hiện tại Đại Cương quốc cần ngươi rồi, sao ngươi có thể đánh còn chưa đánh đã lùi bước, lòng can đảm của ngươi đâu?"

Quốc sư thản nhiên nói:

"Cốt khí của bản quốc sư đều bị sự ngu xuẩn của ngươi làm tức cho mất hết rồi!"

Tân hoàng phẫn nộ trừng mắt với y:

"Ngươi dám mắng trẫm, ngươi quả thật làm càn!"

Quốc sư cười khẩy:

"Còn có càng càn rỡ nữa!"

Y đột nhiên vươn tay, tân hoàng ngồi trên ghế ngự thư phòng bị kéo xuống, tiện tay ném một cái, ném xuống mặt đất, thái giám tùy hành ở một bên thấy vậy muốn ngăn cản, nhưng quốc sư thản nhiên vung tay lên, một con cổ trùng bay vào trong lỗ tai thái giám, chưa đầy một lát, thái giám đã vô cùng thống khổ ngã xuống đất, vùng vẫy hai lần, sau đó thất khiếu chảy máu, chết rồi.

Tân hoàng bị dọa đến sợ vỡ mật:

"Người tới! Người tới! Cứu giá! Quốc sư muốn tạo phản!"

Nhưng, bất kể gã ta hô to như thế nào, bên ngoài cũng không có người tiến đến.

Quốc sư cười nhạt nói:

"Bổn quốc sư khuyên nhủ hoàng thượng yên tĩnh một chút, bây giờ bên ngoài đều là người của bổn quốc sư. Ngài có gọi rách cổ họng cũng vô dụng, ngoan, đừng lên tiếng, bản quốc sư cho ngài xem một đại bí mật."

Y đi đến bên cạnh giá sách, tìm cơ quan và vặn, giá sách tách ra hai bên, lộ ra cửa đá.

Tân hoàng kinh ngạc đến ngây người. Gã ta không biết, trong ngự thư phòng lại có một cơ quan này. Quốc sư chưa nói cho gã ta biết bí mật của ngự thư phòng, phụ hoàng cũng không có.

Cửa đá mở ra, quốc sư đi vào, tân hoàng tỉnh táo lại, chạy đến cạnh cửa muốn mở cửa ra, nhưng có làm như thế nào cũng không mở ra, bất kể gõ cửa kêu to làm sao thì bên ngoài cũng không có người trả lời.

Gã ta giống con chuột cùng đường mạt lộ, bị nhốt ở trong ngự thư phòng âm u không thấy ánh mặt trời.

Không đợi gã ta đã nghĩ được cách đi ra ngoài, quốc sư tiến vào mật thất đã ra.

Nhưng không phải y đi ra một mình, mà còn dẫn ra mười người thần bí mặc áo choàng, đội nón.

Thân hình mười bốn người này còng xuống, giống như là người già, mũ đã che cản dung mạo. Tuy tân hoàng nhìn không rõ lắm, nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip