Chương 837:
Quốc sư Đại Cương quốc bị sao vậy?
Uống lộn thuốc à?
Giết hoàng đế quốc gia mình không nói còn tự hại chết mình.
Rất giống kẻ điên.
Khoảnh khắc rơi xuống thành và bị đập đầu, quốc sư đã hoàn toàn tỉnh táo lại. Trước đó, y đã dùng ý chí mạnh mẽ của mình để chiến thắng ngự nhân hoàn, khôi phục lại bình thường.
Y khó tin trừng lớn hai mắt, muốn bò dậy khỏi mặt đất nhưng có thế nào cũng không bò dậy nổi.
Y đường đường là quốc sư Đại Cương quốc mà lại bị một nữ tử khống chế, đúng là quá nhục nhã.
Điều buồn cười nhất là còn làm nô lệ cho người ta lâu như vậy, làm ra nhiều chuyện hại mình như vậy mà y vẫn không biết được thân phận thật sự của vị Lương phu nhân kia.
Rốt cuộc nữ tử kia là ai?
Cả người quốc sư đều run rẩy, trong lòng y không cam tâm nhưng vừa ngẩng đầu lên y đã nhìn thấy một khuôn mặt. Nam nhân kia mặc đồ tướng quân của Xích Vân quốc ngồi trên lưng ngựa, nhìn y từ trên cao xuống, khóe miệng cong lên nụ cười khẩy:
"Quốc sư, thủ cấp của ngươi, bản tướng quân nhận!"
Diêm Tùng không cho quốc sư cơ hội phản kháng, trực tiếp bổ một đao xuống đầu y.
Quốc sư chết không nhắm mắt: "..."
Người này lại là ai?
Nhìn thấy cảnh tượng kịch tính này, quân đội các quốc gia trợn mắt há hốc mồm. Bọn họ vô cùng cạn lời, vô cùng hoang mang.
Diêm Tùng cầm thủ cấp quốc sư đi vào thành. Không biết có phải ông ấy nhìn lầm hay không, nhưng vừa vào thành, ông ấy đã nhìn thấy có hai bóng dáng quen thuộc đang đứng trên lầu cách đó không xa.
Hình như là Kim Dục và Lương Nguyên.
"Sao hai người đó lại ở đây?"
Diêm Tùng rất khó hiểu, nhưng lúc đi qua xem thì bóng dáng trên lầu đã biến mất.
"Chắc mình nhìn lầm rồi!"
Trong lúc đó, người dẫn đầu đội quân của Xích Vân quốc là Diêm Tùng, người đã tỉnh táo lại đầu tiên, lập tức hô to:
"Thừa dịp y yếu mà giết y đi, các tướng sĩ, công thành!"
Các tướng sĩ Xích Vân quốc lập tức hò hét vang trời.
"Giết!"
Xích Vân quốc vừa hành động, Long Thành quốc cũng hành động, tiếp đó là Chiếu quốc, Nam Ninh quốc...
Đại Cương quốc mất đi tân hoàng và quốc sư, không ai đứng ra lãnh đạo, trong nhất thời quân lính tan rã. Đại quân các quốc gia tiến vào thành, binh lính và đại thần Đại Cương quốc đều giơ tay đầu hàng, không cần phải đánh.
Toàn bộ bá tánh đều run rẩy trốn ở trong nhà. Trong đầu bọn họ vẫn còn văng vẳng những bí mật kinh thiên động địa của quốc sư.
Quốc sư mà bọn họ vẫn luôn tôn sùng là thần manh hóa ra lại là loại người như vậy, hoàng tộc Đại Cương quốc bọn họ là hạng ác độc như thế đó.
Khó trách các quốc gia lại muốn bắt tay tấn công, khó trách Đại Cương quốc diệt vong, khó trách!
Các bá tánh đều khóc.
Nhóm thần tử Đại Cương quốc cũng khóc, còn cả các tướng sĩ cũng bật khóc không thành tiếng vì thua trận.
Hoàng thất Đại Cương diệt vong từ đây, bị các quốc gia chia cắt thành những mảnh nhỏ.
Đại quân Xích Vân quốc vừa mới yên ổn sau trận chiến, Kim Dục và Lương Nguyên đã tới bái phỏng Diêm Tùng.
Lúc nhìn thấy hai phu thê bọn họ, Diêm Tùng bất ngờ nói:
"Hóa ra ngày hôm đó ta không bị hoa mắt, đúng là hai người. Hai phu thê tới kinh đô từ lúc nào? Từ từ đã..."
Nghĩ tới gì đó, Diêm Tùng tỏ vẻ khó tin:
"Chẳng lẽ những chuyện trong kinh đô đều do các ngươi gây ra?"
Kim Dục cười nhạt nói: "Cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền