Chương 839:
Mọi người Miêu Cương Cốc thấy khung cảnh trước mắt thì trong lòng đột nhiên cảm thấy rất khó chịu. Có sự bi thương như ngôi nhà đã hoang tàn, đã không thể trở về được.
Sau khi đến cửa vào, bọn người Tiêu tộc trưởng đã thấy đống tảng đá chồng chất thành núi. Tiêu tộc trưởng nhíu mày: "Tảng đá?" Nơi này chỗ nào chỉ có tảng đá, đây là toàn bộ cửa vào sơn cốc đã bị sụp.
Kim Dục và Lương Nguyên xuống xe ngựa, nhìn tảng đá chồng chất thành núi trước cửa, Lương Nguyên nói:
"Đừng từ bỏ, chúng ta nhiều người như vậy, chỉ cần đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể đẩy những tảng đá này ra."
Kim Dục cũng nói:
"Chúng ta có thể giúp một tay."
Tiêu tộc trưởng quay đầu nhìn hai phu thê bọn họ, nói: "Cám ơn."
Một đoàn người bắt đầu bắt tay vào khiêng đá, Kim Dục cũng đeo bao tay tơ bạc vào, cùng Lương Nguyên dời đá.
Ầm!
Kim Dục một thân một mình dời một tảng đá vô cùng lớn, oai phong vứt sang một bên, bọn người Tiêu Mạch thấy vậy thì trợn tròn mắt lên.
"Lương phu nhân, sức của phu nhân có chút phi thường đó!"
Bọn họ vừa dứt lời đã thấy Lương Nguyên cũng dời một tảng đá cực lớn, tiện tay ném ra ngoài.
Đám người Miêu Cương Cốc: "..."
Sức của người Minh quốc đều mạnh vậy sao?
Cho dù có bọn người Kim Dục hỗ trợ thì cũng phải dùng thời gian hai, ba ngày mới có thể đẩy toàn bộ tảng đá ra.
Khi toàn bộ tảng đá bị đẩy ra, đám người cũng mệt nhừ cả người. Nhưng nhìn thấy cửa ngoài rộng rãi đã xuất hiện, đám người không nhịn cười được.
Nỗ lực sẽ có báo đáp. Rốt cuộc có thể về nhà rồi.
Tất cả đã không cần nghỉ ngơi nữa, đám người Miêu Cương Cốc phấn khích chạy vào, đi ngắm nhìn quê hương bọn họ luôn ngóng trông.
Bọn người Kim Dục theo sau lưng.
Nhưng sau khi tiến vào bên trong, Kim Dục và Lương Nguyên đã thấy một mảnh hỗn độn.
Các ngôi nhà trong Miêu Cương Cốc đã bị đốt sạch, hoa cỏ cây cối đều bị thiêu hủy, còn có rồi nước bên trong dòng sông cũng bị ô nhiễm đen thui. Miêu Cương Cốc đã không có khung cảnh chim hót hoa nở trước kia, nó đã biến thành một vùng đất u ám, trống trải.
"Thánh hoa đã không còn."
Tiêu phụ đi đến một chỗ đất bằng, tìm hồi lâu nhưng cũng không tìm được một đóa hỏa liên hoa nào, chỉ thấy vết tích bị đốt cháy khét.
Tiêu tộc trưởng chống quải trượng, vẻ mặt tràn đầy bi thương:
"Không còn cái gì nữa."
Ông ấy nói với Tiêu Mạch rồi một tiếng, để Tiêu Mạch dìu ông ấy đi đến núi đá. Từ trên mặt đất ở núi đá, ông ấy đã tìm được một quyển sách nát.
Đây chính là cổ tịch quốc sư luôn muốn có, bên trong ghi lại các loại cổ thuật các tổ tiên của Miêu Cương Tộc sáng tạo, trong đó có rất nhiều thuật pháp cấm kỵ, bởi vì là thứ tổ tiên để lại nên Tiêu tộc trưởng và những tộc trưởng đời trước đều không nỡ thiêu hủy, bọn họ đã lưu giữ quyển sách này cho tới bây giờ.
Nhưng nghĩ tới chuyện liên quan những lão quái vật kia, Tiêu tộc trưởng do dự.
"Quyển sách này không nên lưu lại trên đời này."
Thấy Tiêu tộc trưởng muốn thiêu hủy sách trong tay, Tiêu Mạch vươn tay ngăn lại: "Chờ một chút gia gia, đừng đốt, đồ mà các tổ tông lưu lại, không phải đều là xấu. Thứ xấu chính là lòng người, không phải sách. Bây giờ gia gia nhất thời xúc động mà thiêu hủy, về sau không chừng sẽ hối hận. Chúng ta giữ lại quyển sách này có được hay không? Coi như hiện tại không cần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền