Chương 842:
Ánh mặt trời chói chang phơi rộp da người. Đầu Kim Dục nhễ nhại mồ hôi, nóng bức đi bên người Lương Nguyên, nhìn nước sông cách đó không xa, nàng nóng vội muốn đi tới gần. Toàn thân đều là mồ hôi! Y phục cổ đại có cách mặc phức tạp, lại còn không thể mặc áo tay ngắn, váy ngắn, trong thời tiết nóng bức này, quá giày vò người khác! Nước linh tuyền có thể giải khát, nhưng không thể giải nhiệt!
Khi lên thuyền, Tiêu Mạch chuyển mắt, nghe thấy được giọng nói quen thuộc:
"A? Đây không phải là Chu Kỳ tỷ tỷ sao?"
Bọn người Kim Dục nghe vậy thì nhìn lại, đúng là Chu Kỳ.
Từ ngày đó Kim Dục nói rõ với Chu Kỳ, Chu Kỳ sau khi đã điều dưỡng thân thể thì không lâu sau cũng đã rời khỏi Bạch Vân Sơn trang, đi đến một thành trấn bên trong Đại Cương quốc tìm kiếm nơi ở mới sinh hoạt, nhưng cụ thể đi nơi nào, Kim Dục cũng không biết.
Hôm nay có thể nhìn thấy Chu Kỳ ở chỗ này, Kim Dục rất bất ngờ.
Chu Kỳ không phải chỉ có một mình, lúc này nàng ấy đang đứng bên trên một chiếc thuyền lớn, có rất nhiều người đứng bên người. Những người kia đều là tướng sĩ Nam Ninh quốc, một vị tướng quân trong đó đang nói chuyện với Chu Kỳ, đồng thời trong lúc nói chuyện, ánh mắt tướng quân kia không ngừng đảo quanh người Chu Kỳ, để cho người ta cảm thấy rất không thoải mái, nhưng Chu Kỳ lại không cảm thấy có vấn đề gì, vẫn rất điềm tĩnh nói chuyện cùng đối phương.
"Tại sao Chu Kỳ tỷ tỷ lại trên thuyền Nam Ninh quốc, bọn họ muốn đi nơi nào?"
Tiêu Mạch nhíu mày. Giao lưu giữa cậu ấy và Chu Kỳ không sâu, nhưng ấn tượng dành cho Chu Kỳ rất tốt, đây là một nữ nhân rất đáng thương nhưng lại rất kiên cường.
Hình như Chu Kỳ đã cảm ứng được, nàng ấy chuyển ánh mắt, cũng thấy được bọn người Kim Dục từ xa xa, ánh mắt của nàng ấy khóa chặt Kim Dục, người mà nàng ấy coi là sáng như một ngôi sao.
"Kim công tử!"
Giọng nói của nàng ấy hòa lẫn sự ngạc nhiên, muốn đến chào hỏi với Kim Dục nhưng khi nghĩ tới tình huống bây giờ của mình thì vẫn không có xuống thuyền, chỉ phất phất tay với bọn người Kim Dục, nở nụ cười ngọt ngào xinh đẹp, xem như tạm biệt không gặp lại nữa rồi.
Mấy người Kim Dục cũng phất phất tay với nàng ấy. Chu Kỳ thấy vậy thì trong lòng ấm áp.
Tướng quân ở một bên thấy nàng ấy có thái độ này, bèn hỏi:
"Ngươi biết những người kia?"
Chu Kỳ cũng không có giấu diếm:
"Bọn họ đã cứu ta, là ân nhân cứu mạng của ta."
Nàng không có nói chuyện mình gặp phải tại Quốc Sư Phủ cho người này.
Tướng quân nghe vậy cũng không hỏi nhiều. Lúc gã ta gặp Chu Kỳ, nữ nhân này đang bị một bang du côn vô lại ngăn cản ức hiếp, gã ta thấy nàng ấy có dáng dấp kiều mị, bèn động lòng mà cứu người, chuẩn bị mang mỹ nhân hiếm có này đến Nam Ninh quốc, hiến cho hoàng thượng. Gã ta cho người ta điều tra về lai lịch của Chu Kỳ, phụ mẫu đều mất, là nữ nhi trong sạch của người ta, cũng không có chỗ đặc biệt gì.
Tướng quân nhướng mày nói:
"Ngươi thế mà quen biết những người này, ngươi có biết bọn họ không phải là người bình thường."
Chu Kỳ:
"Bọn họ không phải là thương đội sao?"
Tướng quân cười ha ha: "Chu cô nương, ngươi quá đơn thuần, bọn họ không phải là thương nhân tầm thường, trên người bọn họ có lệnh bài thông hành của Xích Vân quốc và Long Thành quốc, có quan hệ tương đối sâu với hai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền