Chương 844:
Yến Long nói chi tiết:
"Phấn hoa độc trong cơ thể cô bé đã được diệt trừ tận gốc, sức khỏe cũng bình phục, chỉ là trên người và trên mặt có để lại không ít vết sẹo, cảm xúc của tiểu cô nương rất không tốt, đồng thời luôn ngóng trông ngài trở về."
Kim Dục hỏi:
"A Uyển sao rồi? Bây giờ cô bé đang ở nơi nào?"
Dư Uyển được người Yến gia chăm sóc rất tốt, có sự căn dặn của Yến Phi Hàng rành rành ở đó, sẽ không ai ức hiếp cô bé, bây giờ cô bé ở bên trong một biệt viện dưới tên Yến gia, trong biệt viện còn có những hài tử và phụ nhân khác, những người này đều là người số khổ chịu phấn hoa độc tra tấn nặng nề, thân nhân đều chết bởi phấn hoa độc.
Nhắc tới A Uyển, Kim Dục liền nghĩ đến lời hứa hẹn giữa nàng và cô bé. Nàng đã hứa với Dư Uyển, nhất định sẽ trở lại cứu cô bé.
Kim Dục và Lương Nguyên đến tiểu viện. Khi cả hai vừa đi vào, đã thấy ngay A Uyển đang chơi trốn tìm với mấy hài tử không chênh lệch tuổi tác nhiều với cô bé, tiếng vui đùa vang vang trong viện, cực kỳ náo nhiệt.
"A Uyển, có người tìm ngươi."
Hạ nhân Yến gia dẫn hai người Kim Dục tới hô một tiếng.
Dư Uyển trốn ở phía sau cây lập tức đi ra, vừa ngước mắt đã thấy Kim Dục và Lương Nguyên, cô bé không biết Lương Nguyên nhưng nhớ kỹ Kim Dục, lập tức kích động chạy về phía Kim Dục.
"Di di, di di đã trở về!"
Dư Uyển chạy đến trước mặt Kim Dục, vốn định vươn tay ôm Kim Dục, nhưng vào lúc giang hai tay ra thì bỗng nhiên nghĩ đến tối hôm qua mình chưa tắm rửa, quần áo đang mặc chính là quần áo ngày hôm qua, quần áo ám bụi bẩn, rất bẩn, ôm di di sẽ làm bẩn quần áo của di di, thế là không dám ôm, thu hồi hai tay lại.
Nhưng nào ngờ, Kim Dục lại cười, khom người ôm nàng vào trong lòng:
"Đã một khoảng thời gian không gặp, A Uyển cao lớn rồi, cũng mập hơn chút."
Trong lòng Dư Uyển có những cảm xúc nói không nên lời, đôi mắt có chút phiếm hồng, ướt át:
"Di di, con luôn chờ đợi di di trở về, con không khóc, không có quậy phá, con rất ngoan, con là bé ngoan!"
"Di di biết, di di biết tất cả, di di cũng rất nhớ con, A Uyển tuyệt nhất!"
Kim Dục vỗ nhẹ lưng của cô bé, bế cô bé lên:
"A Uyển đã nặng hơn không ít, thật tốt."
Dư Uyển có chút xấu hổ:
"Di di, di di thả con xuống, con rất nặng, sẽ làm di di mệt."
Kim Dục cười nói:
"Sức của di di mạnh lắm, không mệt được đâu."
Nàng nói với Dư Uyển:
"Di di đã giữ lời trở về tìm con rồi, con có vui hay không?"
Dư Uyển dùng sức gật đầu, cười tới mức mắt môi cong cong: "Vui lắm."
Kim Dục chỉ vào Lương Nguyên và giới thiệu cho Dư Uyển, nói:
"Di di giới thiệu cho con một người, người này tên là Lương Nguyên, là tướng công của di di, con có thể gọi thúc ấy là Nguyên thúc thúc."
Dư Uyển lập tức nhìn về phía Lương Nguyên, ngọt ngào chào hỏi:
"Xin chào Nguyên thúc thúc."
Lương Nguyên vươn tay xoa đầu của cô bé:
"Ngoan quá, chuyện của con thúc đều có nghe nói, về sau con sẽ tốt hơn."
Cùng lúc đó, Yến Long nói:
"Đã không còn tăng bệnh nhân mới rồi, chỉ là những người chịu sự tàn phá dữ dội của phấn hoa độc thì có như thế nào cũng chạy không thoát bóng ma phấn hoa độc để lại cho bọn họ."
Phấn hoa độc không chỉ có thể khiến cho người ta tử vong, còn khiến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền