ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 872:

Có xe ngựa rồi, quãng đường đi trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Mỗi lần đi ngang qua một nơi quen thuộc, Kim Dục và Lương Nguyên sẽ giải thích cho thai sinh ba.

Kim Dục cất tiếng:

"Nhìn thấy bên kia không, nơi đó chính là đại thảo nguyên Phúc Lai. Năm đó, ở chỗ này, cha nương được dân chăn nuôi của thảo nguyên trợ giúp. Trong bọn họ có một nữ tử tên là A Nhã, rất xinh đẹp, tính cách cũng rất ngay thẳng."

Khi Kim Dục đang nói chuyện, Manh Manh bỗng nhiên lên tiếng:

"Nương, nương nhìn bên kia, hình như có người."

Kim Dục ngước mắt nhìn theo hướng tay con chỉ. Quả nhiên, trên bãi cỏ xanh đậm cách đó không xa có một người đang nằm.

"Chúng ta đi qua xem thử."

- Kim Dục nói.

Thế là xe ngựa dời hướng đi về phía người kia, rồi dừng lại trước mặt người đó. Người này đang nằm úp mặt xuống đất, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng nhìn trang phục có thể đoán là người của tộc du mục, hơn nữa còn là nữ.

Kim Dục gọi thử, nhưng nữ tử không có phản ứng, hô hấp cũng rất nhẹ.

Lạc Lạc nhíu mày:

"Không phải người này chết rồi chứ?"

. Lạc Lạc định chạm vào người kia, nhưng bị Kim Dục ngăn lại.

"Người ta chưa chết, nương có thể cảm nhận được hô hấp của người này. Các con đứng một bên, để nương xem thử."

- Kim Dục nói.

Kim Dục tiến lên bế nữ tử lên, lật người nàng lại để quan sát. Nữ tử trông hơn ba mươi tuổi, sắc mặt vàng như nến, cực kỳ tiều tụy, bờ môi tím xanh, khóe miệng còn có vết máu, dường như đã trúng độc.

Kim Dục nhìn kỹ vài lần rồi nhận ra người này là A Nhã, con gái của tộc trưởng Lãng Tộc. Nàng chẩn mạch cho A Nhã, quả nhiên là trúng độc, thế là Kim Dục lấy giải độc hoàn đút cho nàng ấy.

Mặc dù không biết A Nhã đã trải qua những gì, vì sao lại trúng độc, nhưng nghĩ tới lần gặp mặt năm đó và ân A Nhã đã cho phép họ đi qua, Kim Dục và Lương Nguyên bèn đỡ A Nhã lên xe ngựa.

Vừa tiến vào xe ngựa, A Nhã đột nhiên mở mắt. Nhìn thấy người và hoàn cảnh xa lạ, nàng vươn tay tìm vũ khí theo bản năng, nhưng chỉ bắt được không khí.

Nàng ấy cảnh giác nhìn một nhà năm người Kim Dục, rồi hỏi:

"Các ngươi là ai?"

. Mặc dù cách ăn mặc của Kim Dục khác với người du mục, nhưng A Nhã vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.

Kim Dục lên tiếng:

"A Nhã, ngươi không biết chúng ta sao?"

A Nhã nhíu mày:

"Không biết, rốt cuộc các ngươi là ai?"

Lạc Lạc có chút tức giận:

"Con người di di sao lại thế này, chúng ta có lòng tốt cứu di di, di di không cảm kích thì thôi, còn dùng ánh mắt nhìn kẻ thù để nhìn chúng ta."

Kim Dục kéo Lạc Lạc sang một bên, nhỏ nhẹ:

"Con bớt nói vài câu đi. Gặp người lạ có lòng phòng bị là chuyện bình thường, đây chính là điều con phải học trong chuyến đi này."

Sau đó Kim Dục quay đầu lại, nói với A Nhã:

"Ngươi không nhớ rõ chúng ta sao? Vậy ngươi còn nhớ Tả Thất Lang không? Năm đó chúng ta chạy nạn cùng Tả Thất Lang, có đi ngang qua đại thảo nguyên Phúc Lai, là ngươi đã cho chúng ta thông hành."

Nghe Kim Dục nhắc như vậy, A Nhã lộ vẻ chợt hiểu. Nhưng sau khi quan sát Kim Dục vài lần, nàng vẫn không nhận ra. Rồi A Nhã chuyển ánh mắt sang Lương Nguyên, kinh ngạc nói:

"Ta biết ngươi, ngươi và Tả Thất Lang đã đến bộ lạc Nhật Nguyệt."

Kim Dục không hiểu: "Sao ngươi chỉ nhận ra tướng công ta mà không nhận ra ta? Năm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip