ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 875:

Vừa đi vào phòng, A Nhã liền thấy đầy người nam hài của mình là vết roi, đang hôn mê bất tỉnh nằm trên mặt đất. Nữ nhi núp ở trên giường, toàn thân cũng là vết roi, y phục đã bị vết roi quất rách tươm. Phụ thân của hài tử còn đang cầm roi quật cô bé, tựa như là đang đánh một con súc vật không nghe lời.

Nghe tiếng kêu khóc cầu xin tha thứ tuyệt vọng của nữ nhi, A Nhã rốt cuộc đã không áp chế nổi lửa giận, nàng ấy không để ý ngăn cản của Kim Dục, tiến vào phòng.

A Nhã lửa giận ngút trời, đỏ mắt, rút đao chém tướng công của nàng ấy một đao.

"Tên súc sinh nhà ngươi, ngươi không xứng làm cha!"

Tướng công của nàng ấy biết võ công, nhưng không phải là đối thủ của A Nhã. Coi như A Nhã còn chưa hoàn toàn khôi phục nhưng cũng dư sức đánh áp chế tướng công của nàng ấy.

Không đầy một lát, trên người tướng công nàng ấy đã toàn là vết đao. Nếu roi rơi xuống mặt đất, A Nhã sẽ nhặt roi lên, cầm chặt lại quất một cái vào người kẻ khốn nạn.

Tiếng kêu thảm thiết dẫn tới rất nhiều người chú ý, có người đã di chuyển qua bên này.

Kim Dục đứng ở ngoài cửa, nhìn ánh lửa đang từ xa dần dần đến gần, nhắc nhở A Nhã:

"Có người đến, chúng ta phải mau chóng rời đi."

A Nhã tái mặt, ném roi đi, bế chặt nữ nhi, sau đó bế nhi tử. Tuy hai đứa bé rất nặng, nhưng A Nhã lại có thể một tay bế một đứa.

"Chúng ta đi."

A Nhã nói với Kim Dục, sau đó lập tức chạy về phía trước.

Kim Dục lại vào phòng, nhấc tướng công A Nhã lên, đi đuổi theo A Nhã, chạy theo hướng ngược lại hướng khi tới đây.

"Bên kia có người, mau đuổi theo!"

Những người giơ bó đuốc đã phát hiện bọn họ.

Kim Dục đuổi kịp A Nhã dễ như trở bàn tay. Thấy nàng ấy chạy đuối sức thế thì đón nam hài của nàng ấy từ trong tay của nàng ấy, nói:

"Chạy theo ta."

Dứt lời, liền chạy về phía trước, dường như hai người trong tay hoàn toàn không tạo thành sức nặng gì cho nàng, nhẹ giống như đang vác bông.

A Nhã cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng nàng ấy không chần chờ một giây nào, vội vàng tăng nhanh tốc độ chui vào trong rừng với Kim Dục.

Tiến vào sơn lâm, ngựa đã không thể chạy, truy binh sau lưng không thể cưỡi ngựa đi vào, thế là đi bộ đi vào bắt người. Nhưng mới vừa đi vào không bao lâu, đã gặp phải đàn sói.

"A! Đàn sói đông như thế ở đâu ra! Cứu với!"

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp sơn lâm. A Nhã nghe thấy tiếng quay đầu nhìn một cái.

Kim Dục chạy ở trước mặt trầm giọng nói:

"Đừng quay đầu, tiếp tục chạy."

A Nhã đuổi theo sát.

Tiếng kêu thảm thiết phía sau càng ngày càng nhỏ, rất nhanh đã im bặt.

A Nhã đổ mồ hôi lạnh cả người, nói với Kim Dục:

"Đàn sói kia sẽ đuổi theo chứ?"

Kim Dục thản nhiên nói:

"Sẽ, cho nên, đừng ngừng, tiếp tục chạy."

A Nhã tức khắc liều mạng chạy.

Kim Dục dẫn đường phía trước, cũng không biết chạy bao lâu, Kim Dục chỉ nghe thấy một tiếng "phịch". Quay đầu liền thấy A Nhã đã cạn kiệt thể lực ngã trên mặt đất, hôn mê, nữ nhi trong ngực nàng ấy cũng hôn mê bất tỉnh.

Rừng có tiếng kêu lạ lùng truyền đến. Kim Dục quay đầu nhìn sang, đập vào mắt là đôi con ngươi lóe sáng xanh lục của con sói.

Lúc A Nhã tỉnh lại, phát hiện mình ngủ ở trên giường khách sạn, nhi tử và nữ nhi đã nằm bên cạnh mình, tổn thương trên người bọn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip