Chương 97:
Thấy trước mắt mười mấy người có lớn có nhỏ, có nữ có tàn phế, phía sau còn có một con trâu rừng với một con ngựa lớn màu nâu đi theo, ở khi nhìn đến hắn cùng với đám thị vệ phía sau, bọn họ đều lộ ra vẻ mặt thận trọng rụt rè, nhìn giống như là bá tánh bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng lại cùng bá tánh bình thường có chỗ không giống nhau.
Rốt cuộc thì bá tánh bình thường cũng sẽ không có trâu rừng với ngựa lớn như vậy.
Đúng lúc này, có hai người từ trong đội ngũ phía sau đi ra, bọn họ vừa nhìn đến đám người Kim Dục, trên mặt liền lộ ra vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
"Lương huynh đệ, Kim cô nương, lại là các ngươi?"
Mấy người Kim Dục nghe tiếng nhìn lại, thế nhưng phát hiện ra hai người này là Tống thần y cùng với Lý Tín mà họ từng gặp mặt qua một lần ở Dương Đà sơn.
Mấy người Kim phụ cảm thấy kinh hỉ, sôi nổi mở miệng.
"Tống thần y, Lý Tín, các ngươi tại sao lại ở chỗ này? Thật trùng hợp nha!"
"A? Tống thần y, các người bị thương rồi?"
Kim Dục nhíu nhíu mày.
Trên người Tống thần y với Lý Tín đều có thương tích, nhìn còn rất nghiêm trọng, Tống thần y trên đầu cùng với tay trái đều đã được băng bó, Lý Tín còn đang què một chân, tay phải cột băng vải treo ở trên cổ.
Lần trước khi vừa tách ra, Tống thần y tuy rằng bị thương, nhưng cũng không có nghiêm trọng như vậy, còn Lý Tín thì hoàn toàn không có thương tích, nhưng hiện tại họ lại thành ra như vậy, nhìn dáng vẻ thì hai người này sau khi tách ra khỏi bọn họ, đã ăn không ít đau khổ.
Nhìn đến bộ dạng này của hai người Tống thần y, vẻ mặt Lương Nguyên thờ ơ bình tĩnh, một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
"Không sao, đều chỉ là vết thương nhỏ thôi, lần trước sau khi tạm biệt mọi người, bọn ta đụng phải giặc cỏ."
Trên mặt hai người Tống thần y lộ vẻ vui mừng đi tới hành lễ với Long Thiên Vũ cùng Long Thiên Thần, nói:
"Nhị công tử, thất công tử, những người này chính là ân nhân đã cứu Tống mỗ một mạng ở Dương Đà sơn lúc trước."
Trên mặt Long Thiên Vũ lộ ra vẻ bất ngờ:
"Lại là bọn họ?"
Tống thần y vì tìm dược giúp hắn giải độc, lẻ loi một mình đến Dương Đà sơn, lúc gặp nạn được người cứu, chuyện này Tống thần y sau khi trở về đã cùng hắn nói qua.
Lúc đó tình huống đặc thù còn có người theo dõi Tống thần y, cho nên Tống thần y không có cách nào mang các vị ân nhân đi theo, chỉ cho bọn họ một ít dược liệu phòng thân.
Chỉ mang theo một chút dược liệu phòng thân như vậy, nhóm người này không nghĩ tới lại có thể thoát khỏi Dương Đà sơn, thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Trong lòng Long Thiên Vũ cảm thấy vô cùng khó tin, nhưng trên mặt lại không thể hiện ra.
Long Thiên Vũ cũng không hề làm giá, chắp tay nói cảm ơn với mấy người Kim Dục:
"Cảm tạ các vị đã cứu thất đệ của ta, đã cho các người thêm phiền phức rồi. Thất đệ của ta có chút nghịch ngợm, yêu thích một mình đi ra ngoài du ngoạn, gần nhất thế đạo loạn nên mới có thể đưa tới một ít người nhớ thương."
Long Thiên Vũ chỉ vào thi thể của đám sát thủ áo đen:
"Đám hắc y nhân này là hướng về phía tiền tài trên người thất đệ của ta mà tới, cướp đoạt tiền tài xong còn muốn giết người, suýt nữa liên luỵ các ngươi, thật sự vô cùng áy náy."
Hắn chắp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền