ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 99:

Chờ mùi thối trên người bạch hồ tản ra, Kim Dục mới tới ôm nó lên xe ngựa, sau đó lại trở về xem xét tình huống của Trâu rừng vương.

Cũng may, độc giải được rồi!

Mọi người cuối cùng cũng yên tâm, đi đến bên đống lửa ngồi xuống. Mọi người đều rất đồng tình bạch hồ, khi không mi chạy đến phía sau mông trâu để làm gì, lại còn dùng mũi ngửi, rắm tới cũng không biết trốn, bị thối xỉu cũng là tự mình chuốc lấy.

Kim phụ nói:

"Thân phận của những người vừa rồi nhìn qua không đơn giản, chúng ta cứu thất công tử, bọn họ có thể hay không sẽ cho chúng ta một ít chỗ tốt?"

Kim Lan liếc ông một cái:

"Cả ngày chỉ biết nghĩ tới ích lợi, chẳng lẽ ngươi là vì hồi báo nên mới cứu người sao?"

Kim phụ nhún vai:

"Vậy nếu là bọn họ khăng khăng muốn báo đáp chúng ta đâu? Nếu bọn họ ép chúng ta nhận tiền, chúng ta nhận hay không nhận? Hoặc là bọn họ để chúng ta đi cùng, giúp chúng ta tìm một nơi có thể sống lâu dài, chúng ta đồng ý vẫn là không đồng ý?"

Đám người Kim Lan trầm mặc, tuy nói Kim Dục được Phật Tổ báo mộng, làm cho bọn họ nhất định phải đi Bách Thú sơn, nhưng trong lòng bọn họ chung quy vẫn là muốn nhanh chóng yên ổn định cư.

Trước kia là không có quý nhân tương trợ, muốn tìm một nơi yên ổn không dễ dàng, hiện giờ gặp gỡ quý nhân, bọn họ không nắm bắt tốt cơ hội này, về sau có thể sẽ không xảy ra chuyện tốt như vậy nữa.

Nhìn thấy đám người Kim phụ lại bắt đầu do dự không biết có nên đi Bách Thú sơn hay không, Kim Dục hiểu cảm giác của họ, bọn họ có quyền lựa chọn, không nhất định thế nào cũng phải nghe theo nàng với Lương Nguyên. Rốt cuộc dựa theo lời nói của Lương Nguyên, Bách Thú sơn là một nơi nghèo khổ, so với thôn Đại Bình lúc trước họ ở còn nghèo hơn, nàng với Lương Nguyên có thể chấp nhận nơi đó, nhưng mấy người Kim phụ thì không nhất định.

Nhưng mà nàng sẽ không đem hy vọng cùng với tương lai ký thác ở trên người ai khác, người khác có thể giúp bọn họ nhất thời, nhưng lại không giúp được cả đời, nếu muốn có một cuộc sống tốt thì tự bản thân vẫn phải nên nỗ lực phấn đấu.

Nơi như Xích Vân quốc này nếu không phải thiên tai thì chính là chiến loạn, Lương Nguyên nói trong vòng bảy tám năm Xích Vân quốc đều sẽ không thái bình, chịu nạn vĩnh viễn đều là dân chúng. Mấy người Tống thần y cho dù có biết ơn như thế nào, thì cũng sẽ không có khả năng bảo vệ bá tánh bình thường như họ cả đời.

"Mặc kệ mấy người Tống thần y có thể dẫn chúng ta theo hay không, ta cũng sẽ không đi theo bọn họ."

Lúc này Lương Hoành đột nhiên lên tiếng, ánh mắt ông kiên định nhìn đám người Kim phụ:

"Lương gia ba người chúng ta vẫn muốn nghe theo chỉ dẫn của Phật Tổ đi Bách Thú sơn."

Con của ông nói Bách Thú sơn bên kia có bộ lạc Nhật Nguyệt, trong bộ lạc này có vài vạn người, tuy nói là bộ lạc nhưng kỳ thật chính là một cái tiểu quốc độc lập, không chịu sự khống chế của chư quốc, nơi đó tuy rằng nghèo khổ nhưng cũng may không có chiến tranh, là một nơi hòa bình.

Con của ông nói nơi đó tốt, vậy khẳng định đó là một nơi tốt, ông tin nhi tử ông.

Nghe được Lương Hoành nói như vậy, bọn người Kim phụ sửng sốt, Kim Dục ngược lại nhìn Lương Nguyên, nghĩ thầm chẳng lẽ hắn đã đem toàn bộ chuyện của bản thân kể hết cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip