Quyển 1 - Chương 103
Liên tục gặp ác mộng, tối đó Tần Tiểu Vi ngủ không ngon chút nào.
Sáng hôm sau ra khỏi không gian, cô phát hiện bên ngoài lại bắt đầu mưa. Mưa không lớn, chỉ hơn mưa phùn một chút. Bình thường chỉ cần mang ô là được, nhưng chiếc thuyền phao của cô không có mái che, đi lại sẽ rất bất tiện.
Trước đó, sau khi đón ba người bạn cùng phòng ở khu ký túc xá, Tần Tiểu Vi phát hiện cả ba đều có quầng thâm rõ trên mặt.
Phạm Cẩn ngáp một cái:
"Con chó ồn quá! Nó sủa cả đêm, tối qua tớ gần như không ngủ được..."
Tần Tiểu Vi nhìn về phía Phạm Cẩn, có chút ngạc nhiên:
"Phạn Phạn, sao cả cậu cũng có quầng thâm mắt rõ vậy?"
Hôm qua cô ấy vẫn ở ký túc xá dọn vệ sinh, có thấy xác chết nào đâu!
Nguyên nhân là do:
"Hôm qua Bùi Hân còn đi hỏi mọi người trong ký túc xem có ai muốn nuôi chó to không."
Tần Tiểu Vi rất bất ngờ, theo quan sát mấy hôm trước, Bùi Hân và con chó giống labrador đó có tình cảm khá tốt. Cô ta cũng đối xử với chó rất tốt, trong phòng đầy ổ chó và đồ chơi, sao lại đột nhiên không muốn nuôi nữa?
Tiêu Lâm Lâm lắc đầu:
"Không phải, tớ nghe bạn cùng phòng Bùi Hân nói hình như cậu ta không muốn nuôi Xúc Xích nữa nên mấy hôm nay không cho nó ăn gì cả, cứ buộc nó vào cầu thang giường. Mấy bạn cùng phòng thấy nó sủa ầm ĩ quá nên mới chia bánh quy năng lượng của họ cho nó, nhờ vậy mà Xúc Xích mới không bị đói."
"Nhưng Xúc Xích ăn khỏe quá, ba người bạn cùng phòng cũng chịu không nổi nên tối qua không cho nó ăn nữa. Tưởng nó sủa mệt rồi sẽ im, ai ngờ nó sủa cả đêm..."
Phạm Cẩn gật đầu:
"Bọn tớ cũng đoán thế... Giờ tinh thần của Bùi Hân cũng rất tệ, cứ khóc lóc trong phòng. Bạn cùng phòng trước còn thương cậu ta, giờ thì không dám nói chuyện luôn, Lâm Hiểu Hiểu nói là trong phòng còn phải thở nhẹ không cũng sợ làm Bùi Hân nổi điên..."
Tần Tiểu Vi:
"Mấy hôm trước không phải phát bánh quy năng lượng rồi sao? Nó ăn hết phần của Bùi Hân rồi à?"
Cô thử phân tích lý do:
"Có phải vì bạn trai Bùi Hân không? Cậu ta thấy chó là nhớ tới thằng bạn trai cắm sừng nên không muốn nuôi nữa à?"
Tần Tiểu Vi nghe xong cũng cảm khái, cảm giác như sau một trận mưa lớn thì cuộc đời của Bùi Hân đã rối tung rối mù lên cả rồi.
Tuy không quá thích cô ta nhưng Tần Tiểu Vi vẫn thấy thương hại. Tất nhiên, cô thương cho bạn cùng phòng và con chó của cô ta hơn, họ đều bị hành hạ dẫu chẳng sai gì...
"Hôm qua Bùi Hân còn nhờ người chèo thuyền mua que thử thai, kết quả là hai vạch. Cậu ta không muốn giữ con nên mượn điện thoại gọi mấy bệnh viện hỏi thăm, nhưng bệnh viện đều nói giờ bác sĩ trực ít, chỉ xử lý mấy ca cấp cứu, nếu muốn phá thì cũng phải đợi nước rút..."
Mà giờ đây, với danh tiếng tệ như vậy, chắc trong ký túc xá cũng không ai muốn nhận nuôi nó đâu!
Thật sự mà nói, ai nuôi thú cưng lại không muốn có con vật trung thành, nghe lời chủ chứ? Còn như Xúc Xích thì vừa ăn khỏe, vừa bướng bỉnh, lại còn gây phiền phức cho người khác, nếu là Tần Tiểu Vi thì cô cũng chẳng thèm nghía lấy một cái.
Trở lại hiện tại, Tần Tiểu Vi gọi điện cho Đoạn Hà:
"A Hà, ngoài trời đang mưa, hôm nay các cậu còn ra ngoài chèo thuyền không?"
Đoạn Hà: "Có! Phạn Phạn liên hệ với người trong câu lạc bộ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền