Quyển 5 - Chương 97
Tần Tiểu Vi:
"Ông Tôn, bà Trương, hai người có chuyện gì sao?"
Bà Trương:
"Tiểu Tần à! Có thể cho ông bà mượn xe nhà cháu không? Xe nhà ông bà bị con trai con dâu lái đi Nam Hồ rồi, ông bà có việc gấp phải ra ngoài mà không có xe..."
Tần Tiểu Vi gật:
"Được thôi, bà đợi một lát, cháu lên nhà lấy chìa khóa..."
Khi đưa chìa khóa, cô thuận miệng hỏi lái xe nhà họ đã đi làm chưa, mới biết tài xế và vệ sĩ đều đi cùng con trai con dâu ra Nam Hồ rồi. Ông Tôn đã hơn 70, còn bị bệnh tim, mà lại định tự lái xe ra khỏi thành phố ngầm. Hai ông bà lớn tuổi, vốn luôn được gia đình chăm sóc, sau khi trời lạnh chưa từng tự đi đâu, nếu lái xe của cô mà xảy ra chuyện... Đó không còn là giúp đỡ hàng xóm mà là gây thù.
Cô giật mình, lập tức thu lại tay đang đưa chìa khóa.
Tần Tiểu Vi:
"Ông Tôn, ngoài trời chưa sáng, lái xe rất nguy hiểm... ông bà định đi đâu? Nếu không xa, đợi trời sáng cháu đưa hai người đi!"
Bà Trương nghe vậy lập tức gật đầu:
"Không xa, là khu chung cư cũ ông bà từng ở, đi xe nửa tiếng là đến... Vậy phiền cháu nhé! Ông ấy mười mấy năm không lái, thật ra ngồi xe ông ấy thì bà cũng không yên tâm..."
Tần Tiểu Vi: "..." Mười mấy năm không lái mà còn dám chạy giữa trời băng tuyết, ông Tôn đúng là liều thật!
Cô hẹn giờ xuất phát với họ, sau đó đóng cửa, quay vào ngủ thêm 10 phút rồi mới dậy rửa mặt ăn sáng.
Đến 6 giờ rưỡi, cô mới sang nhà bên cạnh, ngoài hai ông bà, còn có cháu trai họ là Tôn Vĩnh đi cùng.
Tần Tiểu Vi nghe hai ông bà nhắc đến nhiều lần, nhưng mới gặp vài lần, chưa nói chuyện bao giờ. Cô chủ động chào hỏi:
"Bà Trương, cháu trai bà hôm nay không đi học sao?"
Tôn Vĩnh nói:
"Sáng nay không có tiết."
Tôn Vĩnh 17 tuổi, là sinh viên đại học, đang học ở thành phố ngầm. Nhờ gia đình tài trợ cho trường một số thiết bị, nên lãnh đạo và thầy cô đặc biệt quan tâm cậu ta. Mới năm nhất đã có thể cùng giáo sư làm đề tài, còn bận rộn với hội sinh viên. Nếu không có thiên tai, sau khi tốt nghiệp hồ sơ của cậu ta chắc chắn rất đẹp...
Cậu ta ăn mặc toàn hàng hiệu, giày dép cũng hàng hiệu, nhìn khá phô trương.
Khi lấy chìa khóa, cô còn mang thêm một can xăng ra. Vì tuyết lớn chặn đường, vận chuyển khó khăn, xăng dầu trong thành phố ngầm bị quản lý chặt hơn lương thực, chỉ cung cấp cho xe của chính quyền. Người thường muốn có phải hoặc quen biết đặc biệt, hoặc tiêu thụ hàng dự trữ cũ. Nhưng trong khu biệt thự thì hầu như nhà nào cũng còn trữ.
Ông bà từ chối xăng cô đưa, nói ở nhà còn nhiều.
Khi đến bãi đậu xe, nhìn thấy chiếc xe địa hình "rách nát" của Tần Tiểu Vi hoàn toàn không hợp với dàn xe sang xung quanh, hàng mày Tôn Vĩnh nhíu chặt lại:
"Xe này của chị... là nhặt từ bãi phế liệu về hả? Còn chạy nổi không? Sẽ không gây tai nạn chứ!"
Nể tình mẹ cậu ta từng giúp mình, Tần Tiểu Vi không chấp:
"Xe chị chỉ là bên ngoài nhìn hơi cũ thôi, thật ra mua về chưa tới 2 năm, nếu không bị mưa đá đập trúng thì giờ vẫn còn như mới. Mọi người yên tâm, chắc chắn không có vấn đề gì đâu..."
Bốn người đi về phía thang máy, còn chưa ra khỏi thành phố ngầm thì Tôn Vĩnh đã run cầm cập vì lạnh.
Tôn Vĩnh thắc mắc:
"Sao bên ngoài lạnh thế này?"
Bà Trương vội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền