Quyển 1 - Chương 51
Chỗ như ký túc xá quả thực không hợp để nuôi chó lớn, dễ gây mâu thuẫn... Nhất là trong tình hình đặc biệt hiện tại, chó không thể dắt ra ngoài đi dạo, năng lượng dư thừa đành đổ vào... phá phách.
Tối hôm qua rất náo nhiệt, Tần Tiểu Vi cũng đi theo mọi người hóng chuyện một lúc. Lúc này nghe tiếng chó sủa, phản ứng đầu tiên của Phạm Cẩn là lại có chuyện hay để xem rồi! Dù gì tối qua khi Bùi Hân cãi nhau, con labrador cũng "phụ họa" không ít...
Hành lang tối om, đèn khẩn cấp vì mất điện quá lâu nên cũng tắt, nhưng tiếng nói chuyện thì vang rất rõ vào tai bốn người trong 1206. Tần Tiểu Vi và mấy người nghe một lúc thì đại khái hiểu được đầu đuôi sự việc.
Nghe thấy giọng nói có phần cáu kỉnh của Bùi Hân, cả bốn người trong phòng 1206 lập tức tỉnh táo hẳn. Tần Tiểu Vi đặt điện thoại xuống, bật đèn bàn USB, bóc một gói hạt dưa, kéo ghế lại gần cửa.
"Ăn hạt dưa không?"
Ba người còn lại gật đầu, lặng lẽ chia nhau hạt dưa, tai vểnh lên cao.
Tần Tiểu Vi thò đầu ra ngoài nhìn, phát hiện có ánh sáng rọi ra từ khe cửa mấy phòng khác. Xem ra mọi người đều đang lén hóng chuyện!
Cô gái đến tìm Bùi Hân dường như bị thái độ của cô chọc tức, không nhịn được mà phản bác:
"Cậu nói chuyện kiểu gì vậy? Gì mà cứ đến tìm cậu? Hôm nay là lần đầu tiên tôi tới đấy nhé? Con chó của cậu hôm kia cắn rách túi rác trước cửa phòng tôi, rác vương vãi đầy hành lang, tôi còn không nói gì, chỉ tự mình dọn dẹp... Hôm nay nó chạy vào phòng tôi xin ăn, tụi tôi không cho, nó lập tức tè lên chân bạn cùng phòng tôi. Bạn tôi sợ chó nên tôi mới phải đến tìm cậu..."
"... Xúc Xích đến xin ăn, cậu không cho thì thôi, sao cứ đẩy lỗi qua cho tôi, có phiền không hả?"
Trong lúc Bùi Hân nói, con labrador bên cạnh cũng "gâu gâu" theo, như thể đang phụ họa.
Bùi Hân:
"Chó thì có gì mà sợ? Xúc Xích không cắn người, cậu làm quá rồi đấy..."
"... "
Sau khi Mễ Cẩm Cẩm nói một tràng, Bùi Hân càng nổi nóng, lập tức lớn tiếng cãi lại:
"Chó thì có gì mà sợ? Xúc Xích không cắn người, cậu làm quá rồi đấy..."
Đoạn Hà:
"Bùi Hân sao thế không biết! Rõ ràng là lỗi của chó, cậu ta không xin lỗi còn thái độ kênh kiệu..."
Cả bốn người trong 1206 ghé đầu lại, thì thầm chê trách.
Hai người càng cãi càng to, bốn người ở 1206 chuẩn bị tinh thần sẵn sàng lao ra can ngăn. Nhưng khi đang cãi vã dữ dội thì Bùi Hân bỗng bật khóc.
Mễ Cẩm Cẩm:
"Gì mà làm quá, ai chả có nỗi sợ riêng! Cậu không sợ chuột gián à?"
Bùi Hân:
"Chuột gián sao mà so với chó được?"
Ủa? Sao lại khóc nữa rồi?
Dù không nhìn thấy mặt Mễ Cẩm Cẩm, Tần Tiểu Vi cũng cảm nhận được vẻ bối rối trong giọng cô nàng, bốn người trong 1206 đều ngơ ngác.
Mễ Cẩm Cẩm:
"Ê, không phải, cậu khóc gì thế? Tôi có bắt nạt cậu đâu..."
Bùi Hân:
"Hu hu hu, cậu tưởng tôi không muốn quản sao? Xúc Xích không nghe lời tôi thì tôi làm sao được chứ... các cậu cứ đến tìm tôi, tôi cũng áp lực lắm, về ký túc mấy hôm nay mà tôi sắp trầm cảm rồi hu hu hu..."
Phạm Cẩn:
"Không biết nữa? Trước kia chưa thấy cô nàng này khóc bao giờ! Nhưng mà tớ cũng không thân lắm..."
Tiêu Lâm Lâm:
"Lần trước cô ta sang lấy hoa quả, tớ còn tưởng là kiểu người rụt rè ngại ngùng, ai dè... chậc, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền