ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 5 - Chương 101

Khác với hai ngày trước, sáng nay, ứng dụng trong thành phố liên tục bị tin quyên góp vật tư chiếm sóng.

Nhiều người vẫn muốn góp sức. Nhân viên liên tục nhắc phải tùy khả năng, nhưng vẫn có người mang vật tư từ khắp nơi trong thành phố ngầm đến... Hàng dài, chiếm cả mấy con phố.

Chính quyền vẫn không lập điểm quyên góp bên khu nhà thuê, chỉ nhận những gì người dân tự mang đến cổng khu biệt thự, còn đặt 3 cái loa lớn ở cổng, nhắc nhở mọi người quyên góp trong khả năng.

Có cư dân mạng còn trực tiếp phát sóng cảnh tượng trước cổng khu nhà giàu, video có người đăng ký, có người quyên góp, có người hỏi thăm tin tức chiến khu... rất náo nhiệt.

Nhóm nhân viên phòng gym cũng đang bàn tán chuyện này. Tần Tiểu Vi thấy mấy huấn luyện viên cũng quyên góp, biết đội tuần tra có nhiệm vụ chuyển vật tư, nên họ không xếp hàng mà trực tiếp gửi cho thành viên đội tuần tra quen biết nhờ chuyển giúp...

Cả buổi sáng giúp nhập vật tư quyên góp, Tần Tiểu Vi chẳng có thời gian xem điện thoại. Về đến nhà, cởi áo khoác, lấy ngẫu nhiên hộp cơm có thịt trong kho ra, vừa ăn vừa xem tin tức trên mạng.

Livestream kéo dài đến tối mới dừng, không phải vì không còn người đến, mà do đến giờ thành phố ngầm tắt đèn, mọi người buộc phải giải tán.

Dù mỗi thứ đều phải nhập hệ thống, rất phiền phức, nhưng vì cộng đồng và chính quyền đều bố trí nhiều nhân viên, đến gần trưa bọn họ mới ghi nhận xong và đưa hết vật tư đi.

Tần Tiểu Vi vỗ lưng, duỗi người một cái, vận động thân thể.

Trăng Non rất ngoan, cả buổi sáng lúc cô giúp đỡ bên ngoài nó vẫn canh ở bên cạnh, thỉnh thoảng giúp tha đồ, không ồn ào.

Cô ghé lại gần Lục Trú, khẽ nói:

"Tối nay cậu phải làm thêm không? Qua nhà tôi một chuyến nhé?"

Lục Trú nghĩ một chút rồi mới đáp:

"Chắc sẽ hơi bận, để tôi cố gắng qua..."

"Đợi đã!" Lục Trú vươn tay đeo găng kéo vành mũ cô:

"Đến trưa chắc tôi không có thời gian ăn, cho tôi túi bánh mì."

Anh chỉ vào balo treo trên xe điện:

"Tôi biết trong túi cậu có đồ ăn."

Tần Tiểu Vi hơi khó hiểu:

"... Nhà cậu ở gần đây, còn có đầu bếp nấu ăn riêng, sao lại xin tôi?"

Lục Trú:

"Tôi phải theo máy bay đến tỉnh C chở vật tư, có thể kẹt lại vài ngày, cậu có gặp vấn đề gì thì qua tìm bác tôi."

Thấy tinh thần anh còn tốt, Tần Tiểu Vi lấy bộ đồ liền chống nước từng mặc lúc giết heo và găng tay cao su đưa anh:

"Thay vào, làm việc."

Lục Trú mới chịu cởi áo khoác, thay đồ liền.

"Được!" Tần Tiểu Vi vẫy tay, đẩy xe điện định rời đi:

"Đi thôi! Trăng Non, về nhà ăn cơm!"

Nói xong, cô phóng xe điện đi mất.

Lục Trú cúi mắt nhìn lòng bàn tay trống rỗng, hồi lâu sau mới cười bất lực.

"Đến trưa chắc tôi không có thời gian ăn, cho tôi túi bánh mì."

Anh nói.

"Ra mở cửa, tôi tan làm rồi."

Giọng Lục Trú truyền đến.

Anh dính bụi bẩn, cổ tay áo nhiều vết tro, vừa nhìn biết cả ngày không ít việc.

Tối hôm đó, Tần Tiểu Vi chờ đến 10 rưỡi vẫn không thấy Lục Trú, đành về phòng ngủ.

Nửa đêm, cô mơ màng thì chuông điện thoại reo: "Alo?"

Anh day trán:

"Tần Tiểu Vi, cậu không thấy mình quá đáng sao?"

Tần Tiểu Vi:

"Nếu ban ngày cậu không bận suốt thì có kéo tới giờ này không?"

Lục Trú:

"Lỗi của tôi à?"

Dù nói vậy, kéo người dậy nửa đêm làm việc, Tần Tiểu Vi cũng hơi áy náy, liền buột miệng: "Xong việc tôi mời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip