ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 6 - Chương 7

Ba người chen vào, Tần Tiểu Vi thấy một bà thím đang ngồi đè lên bụng một người đàn ông gầy gò. Người đàn ông mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, quần áo bị xé rách tả tơi, lộ cả ngực trắng, trên mặt và người đầy vết máu do bị cào.

Phạm Cẩn quen tay giải tán đám đông:

"Giải tán hết đi! Về nhà! Không có gì hay ho để xem đâu..."

Đợi đám đông tản bớt, họ mới bắt đầu xử lý sự việc.

Phạm Cẩn:

"Tuần tra đây, dừng hết lại!"

Cô ấy nghiêm mặt, trông cũng ra dáng có uy. Vừa nói, cô ấy cùng Tiêu Lâm Lâm phối hợp kéo bà thím khỏi người đàn ông.

Thấy bà còn định giãy giụa, Tiêu Lâm Lâm quát lạnh:

"Ngồi yên! Muốn vào tù ngồi không?"

Dù cực hạn giá lạnh đã qua, nhưng lời dọa dẫm của Tiêu Lâm Lâm vẫn đủ sức nặng. Nghe nhắc tới tù, bà thím liền im, không giãy nữa.

Phạm Cẩn giơ máy ghi hình:

"Nói đi, chuyện là thế nào?"

Thấy bà bị khống chế, người đàn ông mới lấy can đảm kể lại sự việc.

"Dì... dì ta nhìn trộm tôi tắm..."

Giọng người đàn ông gầy cất giọng nhỏ như muỗi, nếu không phải trong phòng yên tĩnh thì Tần Tiểu Vi nghe cũng không rõ. Thấy bà thím trừng mắt, anh ta lại lí nhí im bặt.

Bà thím:

"Đáng đời mày nói bậy, bôi nhọ tao này! Tự mày lăng nhăng, còn bảo tao nhìn trộm mày tắm. Dăm cái lạng thịt trên người mày, nhỏ xíu thế kia, có gì mà đáng nhìn..."

Vừa nói, bà thím vừa định động thủ.

"Muốn gì? Thật sự muốn vào tù hả?"

Tần Tiểu Vi ấn chặt bà ta xuống ghế. Cô sức lực lớn, bà thím bị giữ chặt không đứng nổi.

Sau khi đi hỏi thêm hàng xóm, bọn họ mới hiểu rõ ngọn nguồn sự việc. Người đàn ông vốn là kẻ ăn bám, không có việc làm. Trước khi vào thành phố ngầm đã được một "sugar mommy" bao nuôi. Gần đây, phú bà nghi ngờ anh ta phản bội nên thuê bà thím này giám sát. Trong lúc làm việc, bà thím sơ suất, khiến anh ta tưởng rằng bị kẻ biến thái nhìn trộm tắm.

Nhưng anh ta vừa nói, bà lại mắng, không thể trao đổi tử tế.

"Đừng có nói bậy! Tôi đâu thiếu đàn ông? Nhìn trộm anh làm gì?"

Tần Tiểu Vi: Thế này mà cũng đánh nhau dữ vậy sao?

Tiêu Lâm Lâm:

"Bảo sao người ta làm trai bao được. Khả năng nũng nịu đó, tớ là phụ nữ mà còn phải thán phục..."

"Uyển Uyển, sao em có thể nghi ngờ anh? Anh một lòng một dạ với em..."

Người đàn ông nắm tay phú bà áp lên mặt mình, giọng tủi thân:

"Lần trước không trả lời tin nhắn là vì anh chuẩn bị quà kỷ niệm cho em..."

Kết hợp với vết thương trên mặt anh ta, trông rất đáng thương.

Quần áo anh ta đã chỉnh tề, nhưng vết cào trên mặt chưa xử lý. Đứng cạnh Phạm Cẩn đang băng tay, trông giống như

"cùng hội cùng thuyền"

.

Lăn lộn cả nửa ngày, họ mới giúp Phạm Cẩn hoàn thành phiếu công tác.

Nhưng hôm nay hỏi thì đối phương ấp úng, đi hỏi hàng xóm thì họ sợ bị liên lụy nên không hợp tác, đúng là mệt cả tinh thần. Quả nhiên, trên đời chẳng có nghề nào dễ dàng.

Tần Tiểu Vi:

"Công việc của các cậu vất vả quá, cảm giác còn mệt hơn lúc tớ làm ngân hàng..."

Trước kia làm ở ngân hàng, dù có gặp khách khó tính, thì cũng chỉ đối mặt một người. Không phải khách nào cũng rắc rối.

Phạm Cẩn:

"So với đi ngoài kia vớt xác thì vẫn hơn! Haiz, cũng chỉ mấy hôm nữa thôi. Đợi người khác về hết, tớ sẽ quay lại phòng tuyên truyền..."

Pháp luật ở thành phố ngầm nghiêm ngặt. Một khi vào tù, dù hết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip