ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 6 - Chương 20

Vài ngày sau, một buổi sớm, Tần Tiểu Vi còn chưa tỉnh đã bị tiếng loa ngoài làm ồn. Cô mở cửa sổ nghe, thì ra có xe y tế tới khu biệt thự.

Xe đến quá sớm, mới sáu giờ, nhiều người còn chưa dậy, Tần Tiểu Vi ra ban công nhìn thì chưa có mấy ai xếp hàng.

Xe y tế đến để tiêm vaccine. Lần này hơi phiền, có lẽ vì chuột mang quá nhiều loại virus, nên phải tiêm nhiều mũi, để tránh thuốc phản ứng làm mất tác dụng, phải chia ra nhiều ngày...

Cô ngáp một cái, quay vào ôm chó ngủ thêm nửa tiếng mới xuống ăn sáng.

Tần Tiểu Vi định sang khu nhà công cộng tiêm miễn phí, vì ở đây tiêm vaccine có thể phải trả tiền.

Cô vừa lấy đồ ăn ra thì chuông cửa vang lên, là Lục Trú.

Tần Tiểu Vi nghĩ đến mấy tin nhắn vô vị anh gửi mấy ngày qua. Cô vốn không muốn để ý, nhưng anh kiên nhẫn, dường như chắc chắn trong nhà có người, cứ cách một lúc lại bấm chuông.

Cô đành ra mở cửa.

Lục Trú cười:

"Có người cứ không trả lời tin nhắn nên tôi đến xem người ta mất tích hay ngất xỉu rồi."

Tần Tiểu Vi phản bác theo bản năng:

"Tin nhắn trưa hôm qua chẳng phải tôi đã trả lời rồi sao?"

Lục Trú:

"Chỉ có dấu chấm, tôi còn tưởng là Trăng Non trộm điện thoại bấm hộ."

Tần Tiểu Vi: "..."

Lục Trú mặc sơ mi xám nhạt, trên tay áo loang vết bẩn rõ ràng. Không rõ là vừa tan ca chưa kịp thay hay sáng nay mặc lại áo bẩn hôm qua.

Tần Tiểu Vi:

"Cậu đến làm gì?"

Lục Trú:

"Ăn sáng chưa?"

Tần Tiểu Vi:

"Đang chuẩn bị ăn."

Lục Trú:

"Cho tôi ăn ké đi, ăn xong có chuyện muốn nói."

Anh nhấn mạnh hai chữ "cùng cậu".

Tần Tiểu Vi: "..."

Lục Trú thản nhiên:

"Nếu nói sớm thì tôi còn được ăn sáng cùng cậu sao?"

Tần Tiểu Vi:

"Cậu mà còn thiếu mấy cái bánh này sao?"

Lục Trú nhìn cô, mắt đào hoa toàn ý cười, thẳng thắn gật đầu: "Thiếu."

Tần Tiểu Vi: "..."

Lục Trú tự nhiên bước vào:

"Sáng nay có gì ăn vậy?"

Tần Tiểu Vi:

"Sữa, bánh cuộn cay, bánh vừng... Cậu muốn nói gì?"

Lục Trú:

"Thịt và rau trong nhà hết rồi, qua xin cậu chút..."

Tần Tiểu Vi:

"... chỉ vậy thôi mà làm ra vẻ bí mật chi?"

Ăn xong hai cái bánh, Lục Trú bỗng hỏi:

"Dạo này Trăng Non thế nào?"

Tần Tiểu Vi nhìn Trăng Non đang cắm đầu ăn:

"Ổn lắm, rất khỏe, ăn uống chạy nhảy đều được... sao vậy?"

Lục Trú:

"Bác sĩ đã dùng thuốc, lúc tôi đi thì chưa tỉnh... tháng này cậu chú ý Trăng Non nhiều hơn, có gì bất thường thì tìm lão Đường."

Nghe câu sau, Tần Tiểu Vi thu tay định cản, lùi một bước, chủ động để anh vào.

Lục Trú:

"Ăn xong rồi nói, bánh cuộn cay lắm không?"

Tần Tiểu Vi:

"Hơi cay, chắc cũng không tới nỗi?"

Ăn xong, Tần Tiểu Vi nhìn hắn:

"Giờ có thể nói chưa? Cậu tìm tôi làm gì?"

Lục Trú:

"Anh Vương tối qua bỗng sốt, co giật... bệnh viện bảo nhiễm virus từ chuột."

Lời anh làm Tần Tiểu Vi mất hứng ăn, còn anh thì ăn ngon lành. Anh làm một lèo 4 cái bánh cuộn, 3 cái bánh vừng, 1 chai sữa... như đã đói lâu lắm rồi vậy.

Tần Tiểu Vi khựng lại:

"Anh Vương chẳng phải đã tiêm vaccine rồi sao?"

Lục Trú giải thích:

"Anh ấy bị thương rồi mới tiêm nên hiệu quả kém hơn."

Hồi ở huyện Lạp Mai gặp bầy chuột, anh Vương là người bị thương nặng nhất, má bị cắn gần rách toạc.

Cô nhớ trên trực thăng, bác sĩ xử lý vết thương rất kỹ, rửa hơn 10 phút, còn dùng kẹp mở vết thương, ống tiêm xịt rửa, đau đến nỗi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip