Quyển 1 - Chương 57
Đây là lần đầu tiên sau đợt mưa lớn mà Tần Tiểu Vi rời khỏi ký túc xá. Trong trí nhớ cô, ban ngày trường Đại học Q luôn đông người, dù trên đường không có ai thì ở sân vận động cũng sẽ có sinh viên, người chơi thể thao.
Nhưng bây giờ, đường trong trường và sân vận động đều bị ngập, cả thế giới như chìm trong câm lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi rào rào. Những tòa nhà quen thuộc như chìm dưới nước, bị sóng nước làm mờ nhòe, chẳng nhìn rõ được gì...
Cứ như một cơn ác mộng phi lý mà chân thật đến lạ.
"Đi thôi! Chúng ta phải đi đóng gói cơm hộp, còn hơn một nghìn phần đang đợi đó!"
Một cô gái nói rồi đi đầu ra khỏi lớp.
Tàu điện chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới tường tòa nhà giảng đường số 3.
Vừa bước vào cầu thang, cô đã ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc, có vài người đàn ông đang hút thuốc, đứng hoặc ngồi xổm trong cầu thang.
Chẳng phải nói khi sơ tán chỉ được mang một túi thôi sao? Sao hành lang nồng mùi thuốc thế này? Chẳng lẽ ai cũng kịp mang theo thuốc à?
Tần Tiểu Vi không nhịn được, phải dùng tay áo bịt mũi.
Tám cô gái lặng lẽ tăng tốc, nhanh chóng rời khỏi cầu thang. Đám người hút thuốc kia có vẻ cũng quen với cảnh sinh viên qua lại, chỉ liếc nhìn rồi quay đi.
Lên đến tầng bốn, không khí lập tức "trong lành" hơn, toàn là mùi đồ ăn.
Cửa sổ của giảng đường rộng hơn ký túc xá, trèo lên dễ hơn, vừa đặt chân xuống đất là ai nấy đều thở phào.
"Cuối cùng cũng tới rồi, thuyền gì mà lắc dữ vậy, ngồi mà tim đập chân run, cứ tưởng sẽ bị lật..."
Một cô gái móc từ ngực ra điện thoại và sạc dự phòng bọc kín trong túi nilon:
"Trên nhóm có nói làm tình nguyện thì được sạc điện mà? Giờ sạc được không?"
Tần Tiểu Vi cởi áo mưa, vẩy nước trên đó, lạnh lùng dội gáo nước lạnh cho cô bạn tỉnh:
"Chỉ tòa hành chính mới có điện thôi. Đây là giảng đường. Với lại, tụi mình không phải tình nguyện viên đâu, mà là mấy đứa xui xẻo bị rút thăm trúng thôi..."
"Hả? Vậy thì tôi đã không mang điện thoại theo rồi..."
Sau khi báo số ký túc xá với cô chú đứng cửa, họ được phát khẩu trang và mũ dùng một lần, rồi được dẫn tới mấy thùng inox:
"Các cháu đóng gói ở đây, nhớ đeo khẩu trang và mũ, đừng để tóc rơi vào cơm..."
Trong các lớp học tầng 4, ghế ngồi gần như đã được dọn hết, thay vào đó là bếp và nguyên liệu nấu ăn. Tần Tiểu Vi đi ngang nhìn sơ qua, cảm giác như ở chợ đầu mối, rau chủ yếu là khoai tây, bắp cải, cà rốt... đựng trong rổ hoặc bao tải.
Cô chú còn lấy vài hộp cơm làm mẫu:
"Cơm và thức ăn xúc mỗi thứ một muỗng, đừng lấy nhiều quá... Thùng này là 200 suất, vừa đủ dùng hết một chồng hộp. Các cháu đừng lấy dư, lấy dư là thiếu suất, phải làm lại đấy..."
Tần Tiểu Vi: "..." Bảo sao cơm hộp ngày nào cơm hộp ký túc lấy về cũng ít thế, thì ra căn tin đã tính toán sẵn!
Theo chỉ dẫn trên tường, họ đến một phòng học, bên trong đặt hàng chục thùng cơm đã nấu xong, có không ít sinh viên đang đóng gói.
Tần Tiểu Vi hít vào một cái, cố gắng phân biệt các mùi trong không khí. Có mùi sườn kho, cá chua ngọt, trứng xào hẹ... Ngửi thì có vẻ phong phú thật đấy! Nhưng sao cơm hộp bán cho bọn cô hôm trước đến giờ lại toàn đồ chay thế nhỉ?
Sáng nay, Tần Tiểu Vi đã hỏi những người từng đi lấy cơm về quy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền