ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 6 - Chương 66

Cô lấy điện thoại, quan tâm tình hình Đoạn Hà và Tiêu Lâm Lâm trên đường.

[Tiêu Lâm Lâm: Bên tớ khá thuận lợi, ngày mai chắc sẽ đến được khu dưới lòng đất!]

[Đoạn Hà: Đội của chúng tớ bị kẹt lại ở đây, xử lý xong những thứ này sẽ tiếp tục lên đường, tụ họp với đại đội. ]

[Phạm Cẩn: Á á á, kinh quá!]

[Đoạn Hà: [ảnh]]

Đoạn Hà gửi vài tấm ảnh, trong ảnh, các thành viên đang chỉ trỏ trên màn hình, dường như đang bàn cách đối phó chuột. Một tấm ảnh chụp môi trường quanh khu đóng quân. Khu đóng quân rất trống trải, ngoài xe quân sự và lều trại thì chẳng còn gì, nhìn có vẻ khá an toàn...

Những xác chết này đã để lâu, cộng với thời tiết gần đây khá nóng, gần như mỗi xác đều thối rữa, sinh giòi, biến dạng. Màu sắc cũng không phải màu bình thường của xác mới chết, mà hầu hết đều đã thối đen. Dù ảnh không truyền được mùi nhưng Tần Tiểu Vi vẫn cảm thấy một mùi hôi ám quanh mũi... Nếu có mặt ở đó, chắc cô cũng kinh tởm đến mức không ăn nổi gì. Trong bức ảnh, bối cảnh là một ngọn núi xác chết, trên đó có vô số chuột đang chạy loạn, trên xác còn có nhiều ruồi...

[Tần Tiểu Vi: Ghê quá... ]

[Phạm Cẩn: A Hà, các cậu ở gần đây không? Không bị chuột tấn công chứ?]

[Đoạn Hà: Chúng tớ cách khá xa, bây giờ phái drone rải thuốc diệt chuột số lượng lớn trước, chờ chuột chết gần hết, chúng tớ mới tới. ]

Đoạn Hà dường như đang rảnh nên trò chuyện thêm vài câu.

[Đoạn Hà: Chuột quá nhiều, đội không tách ra thì thiếu nhân lực. ]

[Phạm Cẩn: Hả? Vậy là tách khỏi đại đội luôn sao?]

[Đoạn Hà: Thực ra ra khỏi tỉnh Q là chúng tớ đã tách đội rồi, chỉ là giờ mới tới lượt đội chúng tớ. ]

[Phạm Cẩn: Xác chết đã vậy rồi thì chắc chắn sẽ sinh ra vi khuẩn, virus, các cậu phải cẩn thận nhé!]

[Đoạn Hà: Tớ ổn, không bị thương, chỉ hôm nay chán ăn, ăn vài miếng ban trưa vào là nôn. ]

[Tiêu Lâm Lâm: Chạy đường dài trong tỉnh sướng thật, đường đã được sửa, không nguy hiểm, mấy ngày này chỉ gặp một nhóm cướp đường... ]

[Tiêu Lâm Lâm: Nghỉ ngơi mấy ngày là đủ, không cần ngủ bù. ]

[Phạm Cẩn: Cậu không ngủ bù à? Mẹ tớ mỗi lần về ngày đầu đều ngủ bù hết. ]

Ba người trò chuyện lâu trong nhóm, rồi Tiêu Lâm Lâm mới xuất hiện.

[Tần Tiểu Vi: Được, lúc đó cậu tới phòng gym tìm tớ, tụi mình cùng đi. ]

[Phạm Cẩn: Tớ phải xem tình hình, nếu mai không tăng ca thì khoảng 5 giờ 30 sẽ rảnh. ]

Họ trò chuyện lâu. Giờ nghỉ trưa cứ thế trôi qua, lại có khách tới, Tần Tiểu Vi đặt điện thoại xuống, ra ngoài tiếp khách.

Thành phố vài triệu người, sau 2 năm lại chỉ còn hơn 200 nghìn người thôi sao...

Tần Tiểu Vi:

"Khổ thân họ quá!"

Cô biết, họ sống sót nhưng mang đủ loại bệnh, lại thêm ngoại hình không thuận lợi, tìm việc cũng khó, tương lai không biết dựa vào gì để sống.

Lục Trú:

"Giờ họ đến Ninh Thị rồi, sau này cuộc sống sẽ tốt lên."

Tần Tiểu Vi ngạc nhiên nhìn anh:

"Cậu mà cũng nói ra được câu này à?"

Lục Trú thắc mắc:

"Tôi không được nói sao?"

Tần Tiểu Vi lắc đầu:

"Không hẳn... Nhớ lúc mới quen tôi thấy cậu bi quan lắm, cứ như Ninh Thị sắp diệt vong, mọi người sẽ chết hết vậy."

Lục Trú:

"Vì tôi biết bây giờ dẫu có xảy ra chuyện gì Ninh Thị cũng không bị diệt vong, tôi sẽ sống tốt... cùng cậu."

Về phòng gym, Tần Tiểu Vi vẫn bồn chồn, đáng lẽ định ngủ trưa nhưng không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip