ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 1 - Chương 61

Hôm nay là ngày thứ sáu mưa lớn, ở phòng 1206 chỉ còn cục sạc dự phòng dung lượng lớn của Tần Tiểu Vi còn một vạch rưỡi pin, laptop và đèn bàn trong phòng đều đã hết sạch điện.

Cục sạc dự phòng của cô nếu đầy pin có thể sạc điện thoại 10 lần, trên lý thuyết là đủ dùng đến khi mưa kết thúc, nhưng chơi game trên điện thoại rất tốn pin, 4 - 5 tiếng là hết sạch.

Không có điện không có mạng thật quá nhàm chán, ba người bạn cùng phòng quá chán, nằm trên giường ráng tìm chủ đề trò chuyện.

"Haiz, lúc đi chợ đầu mối không giành được nến, nếu có nến là giờ có thể chơi Ma Sói tiếp rồi..."

Mưa sao không tạnh sớm hơn vài tiếng chứ? Nếu sớm hơn chút hoặc nhỏ hơn chút thì cô đã không phải thay hai bộ quần áo...

Cô không vội xuống làm việc ngay, uống xong thì uống một viên thuốc cảm để phòng bệnh, sau đó lấy khăn lau khô mái tóc còn đang nhỏ nước rồi mới cầm áo mưa và mũ bảo hiểm xuống lầu.

Tuy phải bán hơn một nghìn suất cơm hộp, nhưng việc thanh toán chỉ cần quẹt thẻ, thức ăn cũng đã được đóng gói sẵn nên tốc độ bán khá nhanh.

Để tăng doanh số và giảm khối lượng công việc, Tần Tiểu Vi và các bạn nhắm một mắt mở một mắt trước việc có bạn mua nhiều suất, lúc quẹt thẻ cũng không kiểm tra ảnh check-in trên mini app.

Tần Tiểu Vi xuống muộn nên không đụng đến máy quẹt thẻ, chỉ đứng bên giúp đưa cơm và đũa dùng một lần.

Khi những người khác về nhà ăn tối và đối chiếu sổ sách, cô mượn cớ ở lại, giúp mang những thùng xốp rỗng lên thuyền rồi buộc chặt lại.

Những bạn nữ khác cũng không muốn quay lại lần nữa nên cũng kiếm cớ ở lại. Cuối cùng chỉ còn một bạn chưa ăn tối, mang máy quẹt thẻ theo thuyền quay về.

Khi Tần Tiểu Vi từ thuyền quay lại, chiếc áo hoodie mặc chưa đầy hai tiếng lại bị ướt.

Tần Tiểu Vi: "..." Thời tiết này đúng là quá "hao" quần áo...

Về phòng thay đồ xong, cô lại cầm bình giữ nhiệt lên tầng 4 lấy thêm một ly trà gừng.

Hy vọng trà gừng và thuốc cảm có hiệu quả, cô không muốn nửa đêm bị sốt!

Cô muốn tiết kiệm pin để tránh lỡ mất thông báo quan trọng, vì giờ chỉ còn điện thoại của cô kết nối được mạng.

Về phòng, cô không chơi điện thoại nữa, dự định để tóc khô rồi lên giường ngủ.

Chốc lát sau, cô không nhịn được mắng thầm vài câu.

Cơm mấy hôm nay quá nhạt nhẽo, thịt trong hộp cơm quá ít, loại 5 đồng còn có chút nước thịt, hai loại còn lại gần như toàn rau, nhiều sinh viên không ăn nổi nên dứt khoát không mua nữa. Cơm bán không hết phải chở về tòa nhà dạy học, hôm sau hâm lại rồi bán tiếp.

Cô ngồi được một lúc thì nhận ra tiếng mưa bên ngoài hình như nhỏ đi. Cô không để ý lắm, vì mỗi ngày đều có lúc mưa nhỏ lại, ai cũng quen rồi. Nhưng chưa được bao lâu thì có bạn nữ ở phòng gần đó hét to:

"Mưa tạnh rồi!"

Phạm Cẩn đang chán quá nằm trên giường lập tức bật dậy:

"Thật á? Mưa tạnh rồi á?"

"Mưa tạnh thật rồi!"

Tần Tiểu Vi hô vào phòng, ba bạn cùng phòng vốn đã lên giường đều chạy ra ban công hóng, dù ngoài kia tối om, họ cũng chẳng thấy gì.

Ba người bạn cùng phòng quá chán, nằm trên giường ráng tìm chủ đề trò chuyện.

"Đèn điện đúng là phát minh vĩ đại, nhớ hồi trước ghê..."

"Không biết nữa, để mình ra xem..."

Tần Tiểu Vi chơi lớn bằng việc mở đèn pin điện thoại lên rồi đi ra ban

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip