Quyển 1 - Chương 70
Bên ngoài nước vẫn chưa rút, ra vào ký túc xá phải leo qua cửa sổ và ban công, rất bất tiện. Tần Tiểu Vi chỉ mang theo một balo nhỏ, còn hai vali mang về mấy hôm trước thì để lại, đợi nước rút rồi quay lại lấy sau. Dù sao nhà cô gần, cuối tuần chạy xe điện đến lấy cũng chỉ mất vài phút.
Ba bạn cùng phòng đang chơi cờ tỷ phú ở phòng bên, Tần Tiểu Vi sang thông báo chuyện mình chuẩn bị về nhà.
Phạm Cẩn nhìn với ánh mắt ghen tị:
"Sướng thế, cậu được về nhà hả!"
Tần Tiểu Vi vỗ vai, tỏ ý rất thông cảm với hoàn cảnh của cô.
Phạm Cẩn: "Ờm... Thôi bỏ đi! Về nhà kiểu gì mẹ tớ cũng càm ràm, còn bắt tớ đi xem mắt... Năm nhất năm hai thì không cho yêu đương, bắt tập trung thi đấu, nói yêu đương làm phân tâm. Giờ thực tập rồi thì lại bảo tìm con rể cho bà ấy, còn bắt yêu một năm rồi tốt nghiệp cưới luôn. Tớ mới 21, chưa muốn bước vào "nấm mồ hôn nhân
" sớm vậy đâu..."
Đoạn Hà:
"Vi Vi, cậu về rồi có quay lại không?"
Tần Tiểu Vi:
"Chưa chắc, để xem tình hình đã!"
Đoạn Hà:
"Về nhà nhớ nhắn tin cho Trịnh Hoàng báo an toàn nha, điện thoại cậu ấy còn pin... Nếu ký túc xá kiểm tra thì tụi tớ sẽ che giùm."
Tần Tiểu Vi:
"Chắc trường không kiểm tra đâu nhỉ? Mấy hôm nay có thấy kiểm tra gì đâu."
Tần Tiểu Vi vẫn giữ lý do cũ:
"Không phải, tớ thuê trọ ngoài để thực tập. Vài hôm trước bên quản lý gửi tin nhắn nói bắt được trộm, tớ hơi lo nên muốn về xem sao."
Dặn dò bạn cùng phòng xong, cô về phòng đợi điện thoại. Lúc nãy bạn nữ kia gọi cho bạn trai thì cô cũng đã xin liên lạc với bạn kia.
Cô đợi đến 10 giờ rưỡi, sạc dự phòng cũng được trả lại, lúc đó điện thoại mới reo.
Nghe thấy tiếng nói hơi rè rè từ điện thoại, Tần Tiểu Vi thở phào một hơi.
"Là tớ, cậu là Trương Vượng phải không?"
"Tần Tiểu Vi, khoảng 5 phút nữa tớ tới dưới tòa A, cậu xuống nhé..."
"Ok, tớ xuống ngay!"
Cô lập tức đeo balo đi.
Anh bạn kia rất nhiệt tình, lập tức cho biết thông tin cụ thể:
"... Khoảng hơn 9 giờ, anh sẽ chở một đợt hàng đến ký túc xá, lúc về có thể tiện đường đưa bạn em đến tòa giảng đường. Bên đó ngày nào cũng có thuyền chở hàng, chắc có thể xin đi nhờ. Nếu không có chuyến nào thì cũng không sao, anh sẽ đưa bạn ấy quay về..."
Giải quyết nhanh vậy sao?
Xem ra, quen biết rộng cũng có cái lợi...
Để cảm ơn cô bạn đã giúp, Tần Tiểu Vi để lại luôn sạc dự phòng để cô ấy sạc thêm, bảo khi nào mình đi thì quay lại lấy.
Cô vừa xuống thì thuyền đã tới. Thuyền này giống thuyền giao đồ ăn mấy hôm trước cô từng đi, chắc cũng là thuyền du lịch được cải tạo. Một nửa chỗ ngồi bị tháo bỏ, bên cạnh ghế còn có cuộn dây thừng to, trên thuyền có bốn nam sinh, ai nấy đều rất nhiệt tình khi thấy cô.
"Bạn học, cậu là Tần Tiểu Vi à?"
Một nam sinh gầy, da hơi ngăm đen đứng trên thuyền gọi từ cuối hành lang.
Trương Vượng gật đầu, nở nụ cười:
"Đúng rồi, để tớ chèo thuyền lại gần, cậu đợi chút..."
Để tiện ra vào, thang dây gắn ngoài cửa sổ vẫn chưa được tháo, Tần Tiểu Vi bám thang, nhảy gọn lên thuyền.
"Giỏi quá! Nhiều bạn nữ không dám trèo thang dây đâu, sợ rớt xuống nước..."
Một nam sinh khác giơ ngón cái với cô.
Tần Tiểu Vi lấy từ balo ra hồng giòn và đồ ăn vặt chia cho họ: "Hồng này tớ mua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền